Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

MỘT ĐỜI ĐI QUA CHIẾN TRANH CỦA NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG TRẦN THỊ HỒNG

Tôi dừng lại rất lâu khi đọc đến câu chuyện của bác Trần Thị Hồng, một nữ thanh niên xung phong quê ở Hương Sơn (Hà Tĩnh), đang điều trị tại Trung tâm Điều dưỡng thương binh Thuận Thành. Giữa rất nhiều số phận thương binh nặng, câu chuyện của bác khiến tôi – một người trẻ sinh ra trong hòa bình – không thể đọc lướt qua.

Hải Phòng12/01/2026Đoàn xã Kiến Hưng (Đoàn xã Kiến Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT ĐỜI ĐI QUA CHIẾN TRANH CỦA  NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG TRẦN THỊ HỒNG

Bác Hồng tham gia mở đường Trường Sơn từ năm 1965, khi còn là một cô gái trẻ. Những năm tháng ấy, giữa rừng sâu bom đạn, bác cùng đồng đội san đường, mở lối cho xe ra tiền tuyến. Cũng trong quãng thời gian đó, bác yêu một anh bộ đội cùng quê, hai người đã hẹn ước về một tương lai sau chiến tranh.

Nhưng chiến tranh không cho con người ta quyền lựa chọn số phận. Tết năm 1968, trong khi đang làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn, bác Hồng bị bom B-52 đánh trúng, mất cả hai cánh tay. Từ một cô gái trẻ tràn đầy sức sống, bác trở thành thương binh nặng, mang trên mình vết thương không thể lành suốt đời.

Điều khiến tôi lặng người là sau biến cố ấy, người lính – người yêu của bác – vẫn xin đơn vị về thăm và xin cưới. Khi vết thương ở hai cánh tay không còn rỉ máu, đám cưới của họ được tổ chức giữa rừng, dưới ánh trăng và gió núi, có đồng đội và gia đình chứng kiến. Một đám cưới không hoa cưới, không váy cưới, nhưng đủ đầy yêu thương và sự chở che.

Năm 1970, bác Hồng ra Bắc điều trị tại Trung tâm Điều dưỡng thương binh Thuận Thành, còn chồng bác tiếp tục công tác trong miền Nam. Họ sống cảnh chồng Nam vợ Bắc suốt mười năm. Đến khi cả hai đều đã ngoài bốn mươi tuổi, người chồng xin ra Bắc sống hẳn tại trung tâm, chỉ với mong muốn được ở bên vợ. Từ năm 1980, họ cùng nhau sống trong căn phòng nhỏ của trung tâm. Bác Hồng được Nhà nước trợ cấp điều trị, còn chồng bác hằng ngày sửa xe, giúp đỡ các thương, bệnh binh khác.

Họ đã sống bên nhau như vậy suốt bốn mươi năm. Cách đây ba năm, người chồng qua đời vì tuổi cao sức yếu. Hai người con trai của bác nay đều đã trưởng thành, là thạc sĩ và đang sinh sống, làm việc tại Bắc Ninh.

Khi đọc đến đây, tôi không thấy bi lụy. Tôi chỉ thấy một cuộc đời rất đỗi lặng lẽ, kiên cường và đáng kính. Bác Trần Thị Hồng đã đi qua chiến tranh bằng chính thân thể mình, mang thương tật nặng nề nhưng vẫn giữ trọn vẹn một gia đình, một tình yêu và niềm tin vào cuộc sống.

Với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện của bác không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc: hòa bình mà chúng tôi đang có được đánh đổi bằng cả tuổi xuân, máu xương và những cuộc đời không trọn vẹn như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn