Thân nhân liệt sĩ, người có công

MỘT ĐỜI ĐỒNG HÀNH

Theo lời bà Mai, sau nhiều năm kết hôn, có lần chồng bà mới kể về một đêm làm nhiệm vụ mà ông không bao giờ quên. Hôm ấy, sau một trận pháo kích, đường dây thông tin bị đứt ở nhiều vị trí. Nếu không nối lại kịp thời, việc chỉ huy chiến đấu sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Ông cùng hai đồng đội lập tức lên đường trong đêm để khắc phục sự cố.

Nghệ An07/07/2026Nguyễn Thị Hương Nhi (Thôn hoàng tiến xã hải châu tỉnh nghệ an)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

MỘT ĐỜI ĐỒNG HÀNH

Tác giả: Nguyễn Thị Hương Nhi-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật: Hoàng Thị Mai

-Năm Sinh:1960

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Không chỉ những người trực tiếp cầm súng mới mang theo ký ức về chiến tranh. Những người vợ sống bên cạnh họ cũng lưu giữ biết bao câu chuyện giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Trong buổi trò chuyện với bà Hoàng Thị Mai, sinh năm 1960, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, tôi đã được nghe bà kể về người chồng – một cựu chiến binh luôn âm thầm sống vì gia đình và đồng đội.

Bà Mai cho biết chồng mình là ông Hoàng Văn Nam, sinh năm 1955. Ông nhập ngũ năm 1974 khi vừa tròn hai mươi tuổi và được phân công làm nhiệm vụ tại một đơn vị thông tin liên lạc. Công việc của ông là kéo dây, sửa chữa đường truyền và bảo đảm việc liên lạc giữa các đơn vị trong điều kiện chiến trường luôn biến động.

Theo lời bà Mai, sau nhiều năm kết hôn, có lần chồng bà mới kể về một đêm làm nhiệm vụ mà ông không bao giờ quên. Hôm ấy, sau một trận pháo kích, đường dây thông tin bị đứt ở nhiều vị trí. Nếu không nối lại kịp thời, việc chỉ huy chiến đấu sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Ông cùng hai đồng đội lập tức lên đường trong đêm để khắc phục sự cố.

Khi đang nối đoạn dây cuối cùng, đối phương tiếp tục bắn phá. Một người đồng đội bị thương nặng, ông Nam không ngần ngại cõng đồng đội vượt qua quãng đường rừng dài để đưa về trạm quân y. Vì kiệt sức và bị mảnh pháo sượt qua vai, ông cũng phải điều trị một thời gian trước khi trở lại đơn vị.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với vết thương cũ thường tái phát mỗi khi thời tiết thay đổi. Dù vậy, ông chưa bao giờ than phiền mà luôn chăm chỉ lao động, cùng vợ xây dựng gia đình, nuôi dạy các con trưởng thành và tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh.

Bà Hoàng Thị Mai chia sẻ rằng điều khiến bà trân trọng nhất ở chồng không phải là những tấm bằng khen hay huân chương, mà là lối sống chân thành, nghĩa tình. Ông luôn dạy các con biết yêu thương mọi người, sống trung thực và không quên những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Kết thúc buổi trò chuyện, bà Mai nhẹ nhàng nói rằng chiến tranh đã lùi xa nhưng những phẩm chất tốt đẹp của người lính vẫn luôn hiện diện trong cuộc sống hằng ngày. Với bà, được đồng hành cùng một người từng cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc là niềm tự hào lớn lao, và đó cũng là câu chuyện bà sẽ tiếp tục kể cho con cháu nghe để gìn giữ truyền thống của gia đình.

Tác giả

Nguyễn Thị Hương Nhi

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn