Anh hùng Lực lượng vũ trang

MỘT ĐỜI GẮN BÓ VỚI CÁCH MẠNG CỦA NỮ ANH HÙNG ĐẶNG THỊ BẢY

MỘT ĐỜI GẮN BÓ VỚI CÁCH MẠNG CỦA NỮ ANH HÙNG ĐẶNG THỊ BẢY

Đồng Tháp24/02/2026Đoàn khoa Giáo Dục Tiểu học - Mầm non (Đoàn Trường Đại học Đồng Tháp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐỀ ÁN: NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

1. Thông tin nhóm tác giả thực hiện.

Lê Bảo Thy (0025412479), Trần Thị Mỹ Tiên (0025412526), Trương Trần Tâm Đoan (0025412491), Đặng Yến Linh (0025412566), Nguyễn Thị Thanh Mai (0025412404), Võ Ngọc Hân (0025412687), Lê Thuỳ Dương (0025412630), Nguyễn Thị Cẩm Duyên (0025412577), Huỳnh Ngọc Hân (0025411085), Trương Thị Kiều My (0025412520), Bùi Thị Hoàng Oanh (0025412658), Nguyễn Thị Ngọc Phận (0025412594), Đinh Bảo Huy (0025412627)_Lớp ĐHGDTH25J.

2. Thông tin nhân vật lịch sử.

- Họ và tên: Đặng Thị Bảy (thường được gọi là bà Bảy Đẹt).

- Năm sinh: 1945.

- Phân loại nhân chứng: Nữ anh hùng , thương binh , từng đảm nhận các vai trò giao liên , y sĩ hộ sinh và y tá trong kháng chiến.

- Quê quán: Xã Long Hưng A, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp (hiện nay là xã Tân Khánh Trung, tỉnh Đồng Tháp).

MỘT ĐỜI GẮN BÓ VỚI CÁCH MẠNG CỦA NỮ ANH HÙNG ĐẶNG THỊ BẢY

Trong suốt chiều dài lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc, đã có biết bao con người bình dị nhưng mang trong mình tinh thần yêu nước phi thường. Giữa mảnh đất Long Hưng A giàu truyền thống cách mạng của tỉnh Đồng Tháp, thương binh Đặng Thị Bảy là một trong những tấm gương tiêu biểu cho ý chí kiên cường, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến. Cuộc đời và những đóng góp của bà không chỉ là minh chứng sống động cho tinh thần “uống nước nhớ nguồn”, mà còn là nguồn cảm hứng sâu sắc, hun đúc lòng yêu nước và trách nhiệm của thế hệ hôm nay.

Những năm tháng làm giao liên

Thương binh hạng Đặng Thị Bảy hay được gọi với tên thân thương khác là bà Bảy Đẹt. Bà sinh năm 1945, ngụ xã Long Hưng A, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp (nay là xã Tân Khánh Trung, tỉnh Đồng Tháp).

Bà Đặng Thị Bảy sinh ra và lớn lên trong một gia đình có 8 anh chị em, nhà không ruộng đất, cuộc sống vô cùng khó khăn. Tuy nhiên, với truyền thống gia đình cách mạng, lại sống trong vùng chiến tranh ác liệt, nên gia đình bà một lòng theo Đảng, theo cách mạng. Với tinh thần căm thù giặc sâu sắc, năm 1958, vừa tròn 13 tuổi, cô gái Đặng Thị Bảy giác ngộ, tự nguyện tham gia cách mạng, mong muốn góp công sức nhỏ bé của mình để nước nhà sớm giành được độc lập, tự do.

Thuở ấy, cô gái Đặng Thị Bảy nhỏ tuổi, nhỏ người nhất đơn vị, nên được các cô chú, anh chị giao nhiệm vụ làm giao liên, đưa thư từ, tài liệu cho lực lượng cách mạng hoạt động trong lòng địch tại xã Long Hưng (nay là xã Long Hưng A, huyện Lấp Vò). Trong công việc, nữ giao liên đều vượt qua khó khăn, gian khổ, làm tròn nhiệm vụ do tổ chức cách mạng giao phó. Những chuyến đi băng rừng, lội ruộng, vượt qua sự truy lùng gắt gao của địch là chuyện thường ngày. Bà nhớ lại: “Có khi đi ban đêm, đường trơn trượt, chỉ sợ gặp địch là không còn đường lui.” Dẫu vậy, nỗi sợ hãi chưa bao giờ khiến bà chùn bước, bởi phía sau mỗi chuyến đi là sự an toàn của tổ chức và sinh mạng của đồng đội.

( Thương binh Đặng Thị Bảy, quê ở Lấp Vò tỉnh Đồng Tháp)

Nữ y sĩ hộ sinh giữa chiến trường

Năm 1964, bà Bảy được tổ chức cho đi học khóa y sĩ để phục vụ trong quân đội. Sau đó, bà được phân công làm y sĩ hộ sinh, vừa chăm sóc sức khỏe cho phụ nữ, trẻ em vùng căn cứ, vừa cứu chữa thương binh. Trong điều kiện thiếu thốn đủ bề, thuốc men khan hiếm, mọi việc chủ yếu dựa vào kinh nghiệm và tinh thần trách nhiệm. Bà kể: “Không có thuốc thì kiếm lá cây, miễn sao cứu được người là mừng rồi.” Những ca đỡ đẻ, những lần băng bó vết thương diễn ra ngay trong hầm, trong lán, giữa tiếng bom rơi đạn nổ. Năm 1965, bà Bảy vinh dự được kết nạp vào Đảng. Trong lễ kết nạp Đảng, bà cùng các đồng đội nắm tay nhau thề nguyện: "Người sống sẽ lo cho người hy sinh mồ yên mả đẹp".

(Buổi gặp thân mật của bà Bảy cùng các bạn sinh viên trường Đại học Đồng Tháp)

Những lần cận kề cái chết

Năm 1968, trên đường đi công tác, bà Bảy không may bị thương. Sau khi điều trị khỏi, bà tiếp tục tham gia hoạt động cách mạng. Vào thời điểm Chiến dịch Mậu Thân năm 1968, trong trận đánh chiếm Đồn Gò Dầu (thuộc xã Tân Mỹ, huyện Lấp Vò), trên đường rút quân về Mương Điều (xã Tân Khánh Trung, huyện Lấp Vò), đơn vị của bà bị pháo địch tập kích làm nhiều người hy sinh. Bà Bảy bị thương ở vùng đầu gây liệt nửa thân người. Bà thoát chết nhưng nhiều mảnh đạn găm vào cơ thể, nặng nhất là vết thương ở sọ não và tay, chân, khiến cánh tay phải và chân trái của bà tê liệt. Sau một năm dưỡng thương, dù đi lại khó khăn do di chứng các mảnh đạn găm vào đầu, song nữ chiến sĩ Bảy Đẹt vẫn xin ra trận và tham gia chiến đấu đến ngày đất nước thống nhất. Không thể trực tiếp cùng đồng đội tham gia chiến đấu, bà được tổ chức phân công ở tuyến sau làm nhiệm vụ tiếp tế quân y, làm y tá cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, thống nhất đất nước. Nhắc lại khoảnh khắc ấy, bà chỉ nói ngắn gọn: “Bị trúng đạn, đau lắm nhưng lúc đó chỉ nghĩ ráng sống để còn làm việc.” Chính ý chí ấy đã giúp bà vượt qua đau đớn, tiếp tục gắn bó với cách mạng cho đến ngày đất nước hòa bình.

Hòa bình lặp lại, bà làm Trưởng ban y tế xã Long Hưng (nay là xã Tân Khánh Trung). Sau này, do vết thương tái phát, bà xin nghỉ và chuyển sang bán vé số để nuôi cháu và mưu sinh.

Chắc chiu tiền lẻ vẹn nghĩa tình đồng chí

Trong cuộc sống hằng ngày, bất kể thời tiết nắng hay mưa, bà Đặng Thị Bảy vẫn tranh thủ đi bán vé số để mưu sinh. Mỗi ngày, bà cố gắng bán cho hết khoảng 200-300 tờ vé số, số tiền kiếm được ngoài việc trang trải cuộc sống, bà còn dành dụm bỏ vào “ống heo” với mong muốn tiếp tục trùng tu, sửa chữa nghĩa trang liệt sĩ tại địa phương ngày càng khang trang hơn. Đối với bà, đó không chỉ là việc làm tri ân đồng đội đã hy sinh, mà còn là lời hứa bà luôn ghi nhớ và thực hiện suốt nhiều năm qua.

( Hằng ngày đều đặn bà Bảy thắp hương tri ân đồng đội )

( Bà ngồi xe ba bánh bán vé số )

Lời hẹn ước năm xưa của bà Bảy Đẹt với đồng đội không chỉ đơn thuần là lời hứa giữa những người lính, mà đã trở thành đức tin thiêng liêng, sưởi ấm suốt quãng đời còn lại của người nữ chiến sĩ dũng cảm. Để giữ trọn lời thề, hơn mười năm qua, người thương binh già ấy vẫn đều đặn thắp hương cho những anh hùng đã ngã xuống vì Tổ quốc. Dẫu sức khỏe héo mòn theo thời gian, dẫu đôi bàn tay đã co quắp vì thương tích; bà vẫn miệt mài, kiên trì đi bán từng tớ vé số. Từng đồng tiền lẻ chắt chiu từ xấp vé số nhọc nhằn, bà chẳng giữ cho riêng mình mà gom góp để ốp gạch, sửa sang lại 144 ngôi mộ liệt sĩ. Với bà Bảy, việc chăm lo từng giấc ngủ cho đồng đội không chỉ là trách nhiệm, mà còn là cách bà tìm thấy sự thanh thản trong tâm hồn; để mỗi khi đứng trước những hàng bia đá, bà có thể mỉm cười tự hào vì đã không lỡ hẹn với những người nằm lại.

(Nơi yên nghỉ của 144 chiến sĩ hy sinh)

(Các bạn sinh viên thắp hương tưởng nhớ công ơn của các liệt sĩ.)

Dù đôi chân không còn nhanh nhẹn do vết thương chiến tranh, nhưng hơn một năm nay, chiếc xe điện ba bánh đã trở thành người bạn đồng hành, giúp bước chân mưu sinh của bà bớt phần vất vả. Trên chiếc xe ấy, người ta vẫn thấy một tâm hồn lạc quan, bền bỉ rong ruổi khắp ngõ ngách xã Tân Khánh Trung. Bà đi đến đâu, yêu thương lan tỏa đến đó. Người dân vùng này chọn mua vé số của bà không chỉ vì sự cảm thông, mà còn bởi lòng trân trọng vô hạn dành cho một trái tim nhân ái – một người thương binh đã dành cả cuộc đời để dệt nên bài ca nghĩa tình tri ân đồng đội.

Lời nhắn nhủ từ quá khứ gửi trọn vào tương lai

Từ câu chuyện đầy xúc động về người nữ thương binh bán vé số, thế hệ trẻ hôm nay cần nhìn lại bản thân mình một cách nghiêm túc hơn. Chúng ta may mắn được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, không phải đối mặt với bom đạn hay những mất mát đau thương như thế hệ cha ông đi trước. Vì vậy, mỗi người trẻ cần ý thức rõ rằng cuộc sống bình yên hôm nay là thành quả của biết bao sự hy sinh thầm lặng ngày trước. Thế hệ trẻ không được phép thờ ơ hay vô cảm trước quá khứ. Lòng biết ơn cần được thể hiện bằng những hành động cụ thể: kính trọng và quan tâm đến những người có công với cách mạng, giữ gìn các giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc, sống nhân ái, biết sẻ chia với cộng đồng. Mỗi bạn trẻ cần nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức, sống có mục tiêu và lý tưởng rõ ràng. Khi người trẻ biết sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội, đó chính là cách thiết thực nhất để thể hiện lòng tri ân.

(Bức hình kỉ niệm của bà và các sinh viên)

Hơn hết từ chính cuộc đời và những trải nghiệm của mình, bà Bảy đã gửi gắm đến thế hệ trẻ một lời nhắn nhủ giản dị nhưng sâu sắc: “Các cháu ngày nay phải cố gắng học hành cho giỏi, làm sao mà hoàn thành giống mấy cô chú bác ngày nay.” Lời nói mộc mạc ấy không chỉ là mong mỏi của riêng bà, mà còn là niềm tin và kỳ vọng của cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh, gửi trọn vào tương lai của đất nước. Đó cũng là lời nhắc nhở mỗi người trẻ hôm nay phải sống xứng đáng hơn với hòa bình, với quá khứ và với những hy sinh lớn lao của cha ông ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn