Một Đời Gìn Giữ Niềm Tự Hào Về Các Con
# Mẹ Lê Thị Sửu – Một Đời Gìn Giữ Niềm Tự Hào Về Các Con Có những người mẹ không có những tượng đài lớn lao mang tên mình, nhưng cuộc đời họ chính là một tượng đài của tình yêu và sự hy sinh. Mẹ Lê Thị Sửu là một người mẹ như thế. Mẹ sinh năm 1912, dân tộc Kinh, đã từ trần. Trong những năm tháng đất nước chiến tranh, mẹ đã có năm người con hy sinh vì Tổ quốc: Nguyễn Rập, Nguyễn Xin, Nguyễn Trận, Nguyễn Thành Lậm và Phan Thị Nhược. Năm người con đã ra đi, để lại trong lòng mẹ một khoảng trống không thể lấp đầy. Mỗi người con là một phần của cuộc đời mẹ, là những tháng ngày mẹ từng chăm sóc, yêu thương và hy vọng. Chiến tranh đã lấy đi những người con ấy, nhưng không thể lấy đi niềm tự hào của mẹ. Bởi mẹ hiểu rằng các con mình không ra đi vô nghĩa. Họ đã hy sinh vì quê hương, vì đất nước và vì cuộc sống của những thế hệ sau. Máu xương của họ đã góp phần làm nên những ngày hòa bình. Đằng sau sự hy sinh của những người chiến sĩ luôn có bóng dáng của những người mẹ. Đó là những người lặng lẽ tiễn con, lặng lẽ chờ đợi và lặng lẽ chịu đựng nỗi đau khi tin dữ trở về. Mẹ Lê Thị Sửu đã trải qua một cuộc đời như thế. Năm lần mất con là năm lần trái tim người mẹ chịu thêm một nỗi đau, nhưng cũng là năm lần tên tuổi của những người con được ghi vào ký ức của quê hương, đất nước. Mẹ đã từ trần, nhưng sự hy sinh của mẹ vẫn còn được nhắc nhớ. Bởi những người mẹ đã góp phần làm nên lịch sử thì không bao giờ bị lãng quên. Hôm nay, mỗi chúng ta hãy sống thật tốt, biết yêu thương, biết cống hiến và biết gìn giữ hòa bình. Đó cũng là cách thiết thực để tri ân mẹ và những người con đã hy sinh.
Mẹ Lê Thị Sửu – Một Đời Gìn Giữ Niềm Tự Hào Về Các Con
Có những người mẹ không có những tượng đài lớn lao mang tên mình, nhưng cuộc đời họ chính là một tượng đài của tình yêu và sự hy sinh. Mẹ Lê Thị Sửu là một người mẹ như thế.
Mẹ sinh năm 1912, dân tộc Kinh, đã từ trần. Trong những năm tháng đất nước chiến tranh, mẹ đã có năm người con hy sinh vì Tổ quốc: Nguyễn Rập, Nguyễn Xin, Nguyễn Trận, Nguyễn Thành Lậm và Phan Thị Nhược.
Năm người con đã ra đi, để lại trong lòng mẹ một khoảng trống không thể lấp đầy. Mỗi người con là một phần của cuộc đời mẹ, là những tháng ngày mẹ từng chăm sóc, yêu thương và hy vọng.
Chiến tranh đã lấy đi những người con ấy, nhưng không thể lấy đi niềm tự hào của mẹ.
Bởi mẹ hiểu rằng các con mình không ra đi vô nghĩa. Họ đã hy sinh vì quê hương, vì đất nước và vì cuộc sống của những thế hệ sau. Máu xương của họ đã góp phần làm nên những ngày hòa bình.
Đằng sau sự hy sinh của những người chiến sĩ luôn có bóng dáng của những người mẹ. Đó là những người lặng lẽ tiễn con, lặng lẽ chờ đợi và lặng lẽ chịu đựng nỗi đau khi tin dữ trở về.
Mẹ Lê Thị Sửu đã trải qua một cuộc đời như thế. Năm lần mất con là năm lần trái tim người mẹ chịu thêm một nỗi đau, nhưng cũng là năm lần tên tuổi của những người con được ghi vào ký ức của quê hương, đất nước.
Mẹ đã từ trần, nhưng sự hy sinh của mẹ vẫn còn được nhắc nhớ. Bởi những người mẹ đã góp phần làm nên lịch sử thì không bao giờ bị lãng quên.
Hôm nay, mỗi chúng ta hãy sống thật tốt, biết yêu thương, biết cống hiến và biết gìn giữ hòa bình. Đó cũng là cách thiết thực để tri ân mẹ và những người con đã hy sinh.



