Cựu chiến binh

MỘT ĐỜI GIỮ LỐI TRONG LỬA ĐẠN

Mười năm quân ngũ của ông Lê Xuân Vinh là mười năm gắn bó với chiến trường miền Đông Nam Bộ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Từ ngày nhập ngũ năm 1960 đến khi xuất ngũ năm 1970, ông âm thầm đảm nhiệm vai trò trinh sát – thông tin, giữ mạch liên lạc cho đơn vị giữa bom đạn ác liệt. Không trực tiếp ghi tên mình trong những chiến công lớn, nhưng từng bước chân, từng đường dây ông giữ đã góp phần làm nên thắng lợi chung. Cuộc đời người lính của ông khép lại lặng lẽ, nhưng vững vàng và trọn

Thanh Hóa23/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến ông Lê Xuân Vinh, người ta không nhớ đến những lời kể hào hùng, mà nhớ đến sự điềm đạm của một người lính đã sống trọn vẹn với nhiệm vụ của mình. Ông nhập ngũ khi đất nước còn chia cắt, mang theo sự giản dị của một người nông dân bước vào chiến tranh với suy nghĩ rất mộc mạc: “Việc nước cần thì mình làm.”

Mười năm trên chiến trường miền Đông Nam Bộ, ông gắn bó với rừng sâu, với những con đường mòn, với các tuyến liên lạc sinh tử của Sư đoàn bộ binh 330. Trong vai trò chiến sĩ trinh sát – thông tin, ông không phải người xung phong đánh chiếm mục tiêu, nhưng lại là người đảm bảo để các mũi tiến công không lạc hướng, để mệnh lệnh được truyền đi kịp thời giữa làn bom đạn.

Ông từng nói rất khẽ:
“Chiến tranh không cho phép mình sai. Một sai sót nhỏ cũng có thể đổi bằng sinh mạng của nhiều người.”

Những năm tháng ấy, ông đã đi qua nhiều trận đánh lớn, nhiều đợt càn quét ác liệt. Ông đã chứng kiến đồng đội ngã xuống, đã nối lại đường dây thông tin giữa pháo kích, đã nhiều lần đối diện cái chết rất gần. Nhưng sau tất cả, ông vẫn chọn cách kể lại thật chậm, thật ít, như thể những mất mát ấy cần được giữ trong lòng hơn là phô bày.

Năm 1970, ông xuất ngũ, rời chiến trường khi cuộc kháng chiến vẫn còn tiếp diễn. Trở về quê nhà, ông tiếp tục một cuộc sống đời thường, không huân huy chương phô trương, không nhắc nhiều về quá khứ. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại làm nên chiều sâu của một đời lính.

“Thời hoa lửa” của ông Lê Xuân Vinh không rực rỡ sắc màu, mà âm ỉ như than hồng – bền bỉ, kiên cường và đủ sức sưởi ấm cho ký ức của nhiều thế hệ sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn