Một đời giữ trọn màu xanh ký ức “thời hoa lửa
Sinh năm 1960, lớn lên tại ấp Bà Canh, ông Phạm Văn Bền thuộc thế hệ đã đi qua những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Tuổi trẻ của ông gắn với một thời mà lý tưởng, lòng yêu quê hương và tinh thần trách nhiệm được hun đúc từ những điều bình dị nhất. Dẫu năm tháng đã lùi xa, ký ức về một thời tuổi trẻ, những gian lao đã trải qua và nghĩa tình đồng đội vẫn còn nguyên trong tâm trí người cựu chiến binh, trở thành một phần ký ức không thể phai mờ của quê hương.
Có những năm tháng đi qua cuộc đời con người nhưng không bao giờ thực sự ở lại phía sau. Đó là những năm tháng của tuổi trẻ, của những lựa chọn, hy sinh và cả những gian lao mà khi nhớ lại, người ta vừa thấy tự hào, vừa thấy lòng mình lắng xuống. Với thế hệ sinh ra và lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều biến động, tuổi thanh xuân không chỉ là những ước mơ riêng tư, mà còn gắn với quê hương, với trách nhiệm và với những tháng ngày góp sức dựng xây cuộc sống mới.
Ông Phạm Văn Bền, sinh năm 1960, ngụ tại ấp Bà Canh, là một người con thuộc thế hệ ấy.
Sinh ra trên mảnh đất quê hương còn mang nhiều dấu tích của chiến tranh, ông Bền lớn lên giữa những câu chuyện về những người đi trước, về những mùa gian khó và về tình làng nghĩa xóm được bồi đắp qua bao biến thiên của thời cuộc. Khi tuổi đời vừa chớm bước vào những năm tháng đẹp nhất, đất nước vẫn còn nhiều thử thách. Đối với lớp thanh niên thời ấy, phía trước không phải lúc nào cũng là con đường bằng phẳng. Có những lựa chọn đòi hỏi người trẻ phải biết đặt lợi ích chung lên trên những mong muốn riêng của bản thân.
Tuổi trẻ của ông Phạm Văn Bền cũng được hun đúc từ chính hoàn cảnh ấy.
Những năm tháng tuổi trẻ không thể nào quên
Nhắc đến “thời hoa lửa”, người ta thường nghĩ đến khói lửa chiến tranh, đến những người lính khoác trên mình màu áo xanh, đến những tháng ngày gian nan mà thế hệ cha anh đã đi qua. Nhưng phía sau những ký ức lớn lao ấy còn có biết bao câu chuyện bình dị của những con người rất đỗi bình thường – những người đã góp một phần tuổi trẻ của mình cho quê hương, đất nước.
Ở tuổi thanh xuân, ông Bền đã trải qua những tháng ngày mà cuộc sống còn thiếu thốn đủ bề. Cơm áo, công việc, gia đình và trách nhiệm với quê hương luôn đan xen trong từng chặng đường. Có những lúc gian khó tưởng chừng có thể làm con người chùn bước, nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, phẩm chất của một thế hệ lại càng được bộc lộ rõ hơn.
Đó là sự kiên cường.
Đó là tinh thần chịu thương, chịu khó.
Và trên hết là ý thức trách nhiệm với quê hương, với cộng đồng.
Những người trẻ của thế hệ ấy không có nhiều điều kiện để nói về những điều mình đã làm. Họ thường chỉ lặng lẽ hoàn thành phần việc của mình, rồi tiếp tục bước đi. Những gì đã trải qua, nhiều khi được cất lại trong ký ức như một câu chuyện của riêng mình.
Có lẽ bởi vậy mà càng về sau, khi mái tóc đã điểm bạc, người ta càng thấm thía giá trị của những năm tháng tuổi trẻ.
Gian khó làm nên một thế hệ
Chiến tranh có thể kết thúc, nhưng những hậu quả và khó khăn của một thời chưa thể mất đi trong ngày một ngày hai. Những người trẻ bước ra từ năm tháng ấy tiếp tục đối mặt với một mặt trận khác: mặt trận xây dựng cuộc sống, dựng lại quê hương và vun đắp tương lai.
Đó là những ngày lao động trong điều kiện còn nhiều thiếu thốn. Là những công việc không tên, những buổi sớm đi làm và những chiều muộn trở về. Là sự nhẫn nại trước khó khăn và niềm tin rằng cuộc sống rồi sẽ ngày một tốt đẹp hơn.
Với ông Phạm Văn Bền, những năm tháng ấy trở thành hành trang theo suốt cuộc đời.
Nhìn lại chặng đường đã qua, điều đáng quý không chỉ nằm ở những thành quả cụ thể, mà còn ở cách một con người đã đi qua gian khó như thế nào. Bởi trong hoàn cảnh thiếu thốn, người ta mới càng hiểu giá trị của tình đồng chí, đồng đội; trong những ngày khó khăn, người ta mới càng trân trọng nghĩa tình của bà con xóm ấp; và khi cuộc sống bình yên, người ta mới càng nhớ về những tháng ngày mà thế hệ mình đã từng nỗ lực vượt qua.
Ký ức về đồng đội và quê hương
Có những ký ức không cần kể thành lời vẫn hiện hữu rất rõ trong tâm trí.
Đó có thể là hình ảnh những người bạn cùng trang lứa năm nào. Là những gương mặt từng sát cánh bên nhau trong những ngày gian khó. Là những câu chuyện được nhắc đi nhắc lại qua năm tháng, mỗi lần nhớ đến lại thấy một phần tuổi trẻ của mình trở về.
Đối với những người từng đi qua chiến tranh hoặc những năm tháng đất nước còn nhiều gian nan, tình đồng đội luôn là một thứ tình cảm đặc biệt. Nó được tạo nên không phải từ những lời nói hoa mỹ, mà từ sự sẻ chia trong những lúc khó khăn nhất.
Có người còn ở lại.
Có người đã đi xa.
Có người tiếp tục trở về quê hương và âm thầm xây dựng cuộc sống.
Nhưng dẫu mỗi người một số phận, ký ức về những năm tháng cùng nhau đi qua gian khó vẫn là sợi dây nối họ với nhau.
Và có lẽ, đó cũng là lý do những câu chuyện của thế hệ đi trước luôn khiến người nghe xúc động. Bởi phía sau mỗi câu chuyện là một phần tuổi trẻ đã được gửi lại cho quê hương.
Giữ lại một thời để trao truyền cho thế hệ sau
Năm tháng trôi đi. Những con đường quê ngày nay có thể đã khác, cuộc sống của người dân cũng đổi thay từng ngày. Những người từng trải qua một thời gian khó nay đã bước sang tuổi xế chiều. Nhưng những giá trị được hun đúc từ quá khứ vẫn còn nguyên ý nghĩa.
Câu chuyện về ông Phạm Văn Bền cũng không chỉ là câu chuyện của một cá nhân.
Đó còn là câu chuyện của một thế hệ.
Một thế hệ từng biết thế nào là gian lao, biết trân trọng hòa bình và hiểu rằng cuộc sống hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của những người đi trước.
Điều đáng quý ở những người lính, những cựu chiến binh và những người con trưởng
thành từ vùng đất giàu truyền thống ấy chính là sau khi hoàn thành những nhiệm vụ của tuổi trẻ, họ vẫn giữ trong mình sự giản dị, thủy chung và tinh thần trách nhiệm. Không ồn ào kể công, không đặt mình ở vị trí đặc biệt, họ trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục chăm lo gia đình, gắn bó với quê hương và truyền lại cho con cháu những bài học được rút ra từ chính cuộc đời mình.
Đó là bài học về lòng yêu nước.
Là sự kiên cường trước nghịch cảnh.
Là nghĩa tình với đồng chí, đồng đội và bà con quê hương.
Là cách sống biết trân trọng những ngày bình yên.
“Thời hoa lửa” vẫn còn trong ký ức
Mỗi thế hệ đều có một mùa xuân của riêng mình. Với ông Phạm Văn Bền và những người cùng thế hệ, mùa xuân ấy có thể đã đi qua từ rất lâu, nhưng ký ức về nó vẫn còn ở lại.
Đó là ký ức về một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết.
Một thời mà con người biết sống vì những điều lớn hơn bản thân.
Một thời mà dù phía trước còn nhiều gian nan, những người trẻ vẫn bước tới bằng niềm tin và trách nhiệm.
Hôm nay, khi nhìn lại, có thể những câu chuyện năm xưa đã phủ lên một lớp bụi thời gian. Nhưng giá trị của những năm tháng ấy thì không hề cũ. Bởi chính từ những con người đã sống, cống hiến và vượt qua gian khó như ông Phạm Văn Bền, thế hệ sau hiểu hơn về giá trị của hòa bình, của quê hương và của cuộc sống hôm nay.
“Thời hoa lửa” rồi cũng sẽ trở thành một phần của lịch sử. Nhưng lịch sử không chỉ được ghi lại bằng những mốc thời gian hay những sự kiện lớn. Lịch sử còn nằm trong ký ức của từng con người, trong những câu chuyện được kể lại bên mái nhà, bên hàng cây quê cũ, trong ánh mắt của những người đã từng đi qua một thời tuổi trẻ.
Và khi một người như ông Phạm Văn Bền kể lại câu chuyện đời mình, đó cũng là lúc một phần ký ức của quê hương được giữ lại.
Để thế hệ hôm nay biết trân trọng những gì đang có.
Để thế hệ mai sau hiểu rằng bình yên chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.
Và để màu xanh của quê hương hôm nay luôn được soi bóng từ một thời hoa lửa – gian lao mà hào hùng, bình dị mà bất tử trong ký ức của những người đã đi qua.


