Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGUYỄN THỊ NỮ - MỘT ĐỜI GỬI LẠI MÙA HOA LỬA

MỘT ĐỜI GỬI LẠI MÙA HOA LỬA

Nghệ An14/08/2026Đoàn CCQ Đảng tỉnh (Đoàn CCQ Đảng tỉnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN THỊ NỮ - MỘT ĐỜI GỬI LẠI MÙA HOA LỬA

Quảng Trị mùa hè năm 1971 là một trong những nơi khốc liệt nhất của chiến tranh. Đất rung lên bởi bom đạn. Khói lửa phủ kín những con đường, những cánh rừng và cả những đoàn người lặng lẽ ngược xuôi tiếp tế cho tiền tuyến. Giữa mưa bom ấy, có những cô gái tuổi mười bảy, mười tám chưa kịp biết hết những ước mơ của tuổi trẻ đã khoác ba lô lên đường. Họ không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng từng bước chân đều đi qua ranh giới của sự sống và cái chết.

Bà Nguyễn Thị Nữ, sinh năm 1954, ở xóm Hưng Lam 1, xã Hưng Nguyên Nam, tỉnh Nghệ An, là một người như thế.

Năm 1971, khi mới mười bảy tuổi, bà tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến phục vụ chiến trường Quảng Trị. Công việc của những người dân công khi ấy là vận chuyển lương thực, đạn dược, thuốc men, mở đường, tải thương... tất cả đều diễn ra giữa bom rơi, pháo nổ. Mỗi chuyến đi đều mang theo một niềm tin rất giản dị: đất nước rồi sẽ hòa bình, ai cũng sẽ có ngày trở về.

Chiến tranh kết thúc. Bà trở về quê hương, mang theo niềm hy vọng sẽ bắt đầu một cuộc sống bình yên như bao người khác. Bà lập gia đình, từng mong có một mái ấm với tiếng cười trẻ nhỏ. Nhưng chiến tranh chưa bao giờ thật sự buông tha những người đã đi qua nó.

Trong những năm tháng phục vụ chiến trường, bà bị phơi nhiễm chất độc hóa học. Di chứng chiến tranh âm thầm bào mòn sức khỏe và cướp đi thiên chức làm mẹ. Dù đã cố gắng, vợ chồng bà vẫn không thể có con.

Đó là nỗi đau không lời của hai con người từng mong mỏi xây dựng một gia đình trọn vẹn. Cuối cùng, họ lựa chọn chia tay. Không phải vì hết yêu thương, mà bởi cả hai đều mong người kia có cơ hội tìm kiếm một hạnh phúc khác. Có những cuộc ly hôn không bắt đầu từ mâu thuẫn, mà bắt đầu từ sự hy sinh và những mất mát mà chiến tranh để lại.

Từ đó đến nay, bà Nguyễn Thị Nữ sống cùng gia đình người em trai tại quê nhà. Không có chồng bên cạnh, không có tiếng con cháu quây quần, tuổi già của bà lặng lẽ trôi qua trong căn nhà nhỏ, giữa những ký ức của một thời hoa lửa.

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Những cánh đồng hôm nay đã xanh trở lại, những con đường từng nhuốm màu bom đạn giờ đầy ắp tiếng cười. Nhưng với những người như bà Nguyễn Thị Nữ, chiến tranh chưa bao giờ thật sự kết thúc. Nó vẫn còn đó trong những di chứng của chất độc hóa học, trong nỗi trống vắng của một mái ấm không trọn vẹn và trong những tháng năm tuổi già lặng lẽ.

Người ta thường nhắc đến những người ngã xuống nơi chiến trường như biểu tượng của sự hy sinh. Nhưng cũng có những người trở về, mang theo những vết thương kéo dài suốt cả cuộc đời. Không có tiếng súng, không có khói lửa, nhưng từng ngày họ vẫn âm thầm gánh chịu hậu quả của chiến tranh.

Có những mất mát không thể nhìn thấy bằng mắt. Có những hy sinh không được đo đếm bằng năm tháng chiến đấu. Và cũng có những người phụ nữ đã gửi lại cả tuổi xuân, cả hạnh phúc riêng và cả thiên chức làm mẹ cho nền hòa bình của đất nước.

Thời gian có thể làm phai màu những dấu tích chiến tranh, nhưng không thể xóa nhòa những số phận như bà Nguyễn Thị Nữ. Bởi chính những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên bản hùng ca của dân tộc bằng sự cống hiến thầm lặng và những hy sinh kéo dài suốt cả một đời người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn