Cựu chiến binh

Một đời không quên

Trong dòng chảy miên man của lịch sử dân tộc, có một thế hệ đã đi qua tuổi trẻ của mình giữa khói lửa chiến tranh, mang theo lý tưởng lớn lao và niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình. Câu chuyện của ông Lỗ Thiện Phùng, sinh ngày 12/5/1937, là một lát cắt bình dị mà thiêng liêng của thời hoa lửa ấy.

Phú Thọ09/02/2026Lương Thị Thuý Hằng (Đoàn xã Thanh Thuỷ, Phú Thọ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy miên man của lịch sử dân tộc, có một thế hệ đã đi qua tuổi trẻ của mình giữa khói lửa chiến tranh, mang theo lý tưởng lớn lao và niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình. Câu chuyện của ông Lỗ Thiện Phùng, sinh ngày 12/5/1937, là một lát cắt bình dị mà thiêng liêng của thời hoa lửa ấy.

Năm 1966, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông rời quê hương, khoác ba lô lên đường ra chiến trường B – chiến trường ác liệt tại Trị – Thiên – Huế, trực tiếp tham gia chiến đấu chống Mỹ cứu nước. Giữa mưa bom bão đạn, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng người lính trẻ năm ấy vẫn vững vàng ý chí, kiên trung với Tổ quốc, sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho độc lập – tự do của dân tộc.

Đến năm 1970, sau những năm tháng chiến đấu gian khổ, ông trở về địa phương. Rời chiến trường nhưng không rời trách nhiệm, ông tiếp tục tham gia công tác tại quê nhà, góp sức mình vào công cuộc xây dựng và bảo vệ thành quả cách mạng. Với những đóng góp bền bỉ và thầm lặng ấy, ông được Nhà nước ghi nhận là thương binh chống Mỹ hạng 3/4 – một minh chứng cho những hy sinh không thể đo đếm bằng lời.

Chiến tranh lùi xa, đất nước bước vào thời kỳ hòa bình, đổi mới. Người lính năm xưa lại tiếp tục một mặt trận khác – mặt trận của lao động, của xây dựng cuộc sống mới. Ông là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, luôn gương mẫu, tận tụy, giữ trọn phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” trong đời sống thường ngày.

Năm 2010, tròn 50 năm tuổi Đảng, đó không chỉ là dấu mốc của riêng ông mà còn là niềm tự hào của gia đình, của quê hương – nơi đã sinh ra và nuôi dưỡng một con người trung kiên, trọn đời vì Đảng, vì dân tộc.

Thời hoa lửa đã qua, nhưng ký ức về một thời sống, chiến đấu và cống hiến thì vẫn còn nguyên vẹn. Câu chuyện của ông Lỗ Thiện Phùng không chỉ là câu chuyện của một con người, mà là hình ảnh tiêu biểu của cả một thế hệ – những con người đã lặng lẽ viết nên trang sử vàng bằng chính mồ hôi, xương máu và niềm tin son sắt vào ngày mai.

Để hôm nay, khi đất nước yên bình, chúng ta được sống, được học tập và mơ ước, càng thêm trân trọng quá khứ, biết ơn những con người đã đi qua một thời hoa lửa không bao giờ quên.

Và câu chuyện ấy – câu chuyện của một con người, một thế hệ – sẽ còn được kể mãi, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc: “Hòa bình không tự nhiên có, và tự do luôn bắt đầu từ sự hy sinh”.

Hôm nay, khi đất nước đã yên bình, chiến tranh chỉ còn lại trong ký ức và những câu chuyện được kể lại, cháu – đứa cháu ngoại của ông – lặng lẽ cúi đầu trước cuộc đời đầy hy sinh mà ông đã đi qua. Cháu biết rằng, để cháu có được những ngày tháng bình yên, được lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình, ông đã đánh đổi cả tuổi trẻ của mình giữa bom đạn và khói lửa chiến tranh.

Ông đã đi qua một thời hoa lửa không chỉ bằng súng đạn, mà bằng cả lòng yêu nước, sự kiên cường và niềm tin sắt son vào ngày mai của dân tộc. Những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường ác liệt, những vết thương ông mang theo suốt cuộc đời, với cháu, đó không chỉ là ký ức chiến tranh mà là minh chứng cho một cuộc đời sống trọn vẹn vì Tổ quốc.

Ông không kể nhiều về những gian khổ đã trải qua, nhưng chính sự lặng im ấy lại khiến cháu càng thêm thấm thía. Ông dạy cháu bằng chính cuộc đời mình rằng: yêu nước không cần những lời lớn lao, mà bắt đầu từ sự hy sinh thầm lặng, từ trách nhiệm với gia đình, với quê hương và với nhân dân.

Là cháu ngoại của ông, cháu luôn mang trong tim niềm tự hào sâu sắc. Từng bước trưởng thành của cháu hôm nay đều có bóng dáng của ông – người lính năm xưa, người ông hiền hậu, một đảng viên suốt đời trung thành với lý tưởng cách mạng. Dù ông ở bên cạnh hay đã đi xa, những giá trị ông để lại vẫn âm thầm dẫn lối cho cháu trong cuộc sống.

Cháu xin hứa với ông sẽ sống xứng đáng với những gì ông đã hy sinh: biết trân trọng hòa bình, sống tử tế, nhân ái và có trách nhiệm hơn với gia đình, với xã hội. Cháu tin rằng, đó là món quà ý nghĩa nhất mà cháu có thể dâng lên ông – người đã dành cả cuộc đời để gìn giữ những điều tốt đẹp cho thế hệ sau. Cháu xin được nói lời tri ân từ tận đáy lòng mình và xin khắc ghi mãi mãi: bình yên hôm nay của cháu bắt đầu từ một thời hoa lửa của ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn