MỘT ĐỜI KHÔNG QUÊN THÁNG TÁM 1945
Tháng Tám 1945 không chỉ là một mốc lịch sử, mà là ký ức thiêng liêng theo Phùng Ngọc Hùng suốt cuộc đời, đánh dấu sự đổi thay lớn lao của đất nước và số phận con người.
Đối với Phùng Ngọc Hùng, nếu phải chọn một thời khắc có ý nghĩa nhất trong cuộc đời, ông sẽ không ngần ngại nhắc đến Tháng Tám năm 1945. Dù khi ấy còn rất nhỏ, nhưng những gì diễn ra trong những ngày lịch sử ấy đã in sâu vào tâm trí ông, trở thành ký ức thiêng liêng không bao giờ phai nhạt.
Ông nhớ rất rõ không khí sôi sục của thị xã Hồng Gai trong những ngày tổng khởi nghĩa. Sau bao năm chìm trong đói khát, sợ hãi, lần đầu tiên người dân được sống trong cảm giác làm chủ. Những ngọn đuốc bừng sáng trong đêm tối không chỉ soi đường tiến về các đồn bốt, mà còn thắp lên niềm tin mới trong lòng mỗi con người.
Khoảnh khắc bọn tay sai phải cúi đầu trao lại chính quyền cho nhân dân là hình ảnh mà Phùng Ngọc Hùng coi là minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh của quần chúng. Không cần súng đạn hiện đại, không cần quân đội đông đảo, chỉ cần lòng dân đồng thuận, lịch sử đã sang trang. Với ông, đó là bài học lớn nhất mà Tháng Tám 1945 để lại.
Suốt cuộc đời tham gia kháng chiến, rồi trở về đời thường, ông Hùng vẫn luôn coi Tháng Tám là điểm tựa tinh thần. Mỗi khi gặp gian khổ, ông lại nhớ đến những ngày nhân dân tay không mà vẫn giành được chính quyền. Ký ức ấy tiếp thêm cho ông niềm tin rằng, khi có mục tiêu đúng đắn và ý chí kiên cường, dân tộc Việt Nam có thể vượt qua mọi thử thách.
Đến nay, khi đã ở tuổi xế chiều, mỗi lần kể lại câu chuyện Tháng Tám 1945 cho con cháu, Phùng Ngọc Hùng không coi đó là hoài niệm cá nhân, mà là một cách truyền lửa. Ông mong thế hệ sau hiểu rằng độc lập không tự nhiên mà có, và ký ức về Tháng Tám không chỉ để nhớ, mà để nhắc nhở trách nhiệm gìn giữ và phát huy những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.



