Bài viết

MỘT ĐỜI LẶNG LẼ HY SINH

Ninh Bình21/04/2026Trần Công Khánh (Xã Yên Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Trương Thị Bé sinh ra giữa lúc thực dân Pháp đẩy mạnh cuộc khai thác

thuộc địa lần thứ hai, vào đầu năm 1919, trong một gia đình nông dân nghèo tại

Cam Lộ, Hùng Vương.

Trong cảnh đói khổ lầm than, cơ cực, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc,

làng xóm tiêu điều, mở mắt ra là thấy lính Pháp, người Pháp áp bức, đè đầu cưỡi

cổ dân mình. Lòng mẹ thật căm hờn, nhưng mẹ không sao giải thích nổi. Là vùng

quê giáp thành phố Hải Phòng, nơi điển hình về sự bóc lột của bọn tư bản và cũng

là một trong những trung tâm phong trào cách mạng của Việt Nam, mẹ đã từng

chứng kiến bao cảnh bất công, ngang trái. Là một phụ nữ yêu nước, mẹ Bé đã tích

cực tham gia cách mạng. Mẹ được giao nhiệm vụ tuyên truyền vận động cách

mạng trong tổ chức quần chúng phụ nữ ở khu vực Sở Dầu. Mẹ đã hăng hái ngày

đêm góp phần động viên chị em phụ nữ đấu tranh chống sưu cao thuế nặng, chống

đi phu đi lính, chống đánh đập và làm thêm giờ… Mẹ không quản gian nguy hăng

hái tham gia đấu tranh nên bọn Tây thường gọi mẹ là Trương Thị Lớn. Giữa năm

1944, mẹ xây dựng gia đình. Ông Nguyễn Văn Sơn được kết nạp Đảng năm 1930,

hoạt động trong phong trào công nhân nhà máy Xi măng Hải Phòng. Ông tham gia

vận động công nhân nhà máy đấu tranh chống áp bức, bóc lột. Phong trào đình

công đòi tăng lương, giảm giờ làm, chống cúp lương, chống đánh đập thợ của công

nhân Xi măng diễn ra sôi nổi. Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, hai vợ

chồng mẹ hăng hái lao động, sản xuất, tích cực tham gia hoạt động xã hội, góp

công, góp sức bảo vệ nền độc lập dân tộc. Năm 1946, mẹ sinh ra anh Nguyễn Sơn

Hà. Cái tên đẹp ấy nói lên tấm lòng của vợ chồng mẹ đối với Tổ quốc, với cách

mạng.

Trong những ngày kháng chiến gian khổ, hy sinh, mẹ vào làm công nhân Sở

Dầu, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ vận động phụ nữ đấu tranh, bảo vệ cơ sở và nuôi

giấu cán bộ… Ngày 13-5-1955, những tên lính Pháp cuối cùng rút khỏi thành phố

Hải Phòng, mẹ đã khóc nhiều. Khóc vì sung sướng, khóc vì hạnh phúc, khóc vì mẹ

đã tận tâm, tận lực hoàn thành nhiệm vụ Đảng giao.

Năm 1963, mẹ nghỉ làm thợ. Mẹ dành nhiều thời gian chăm lo chu đáo cho

anh Nguyễn Sơn Hà ăn học. Năm 1965, Nguyễn Sơn Hà vào học tại trường Đại

học Tổng hợp Hà Nội. Giặc Mỹ độc ác cùng bọn tay sai bán nước đã gây ra cuộc

chiến tranh tàn khốc trên đất nước ta. Nghe theo tiếng gọi của Đảng, của Bác Hồ,

thanh niên trai tráng lần lượt lên đường cứu nước. Nguyễn Sơn Hà gác bút nghiên,

tạm biệt giảng đường xung phong nhập ngũ. Anh được bổ sung vào bộ đội phòng

không bảo vệ bầu trời Thủ đô Hà Nội. Trong một trận chiến đấu ác liệt, ngày 22-8-

1967, Nguyễn Sơn Hà đã anh dũng hy sinh, tại xã Bồ Đề, Long Biên, Hà Nội, để

lại bao nỗi tiếc thương, căm hờn của đồng chí, đồng đội.

Giặc Mỹ đã cướp đi giọt máu duy nhất của mẹ. Nén đau thương, mất mát mẹ

đã động viên ông Sơn bám máy, sản xuất và tích cực tham gia chiến đấu chống

chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ. Điều không may, sau khi nghỉ hưu, ông Sơn

bị mất trí, mẹ phải tần tảo nuôi chồng trong cảnh khó khăn, đau thương. Từ khi

chồng mất, mẹ chuyển về quê ngoại ở Hùng Vương dựa vào người thân, xóm làng,

dựa vào đồng ruộng để sống nốt cuộc đời thanh bạch. Mẹ luôn sống giản dị, chân

thành, thương yêu con người trong tình làng, nghĩa xóm, động viên con cháu, theo

gương nối gót cha anh. Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ

Việt Nam anh hùng”. Mẹ được các cấp chính quyền, đoàn thể, bà con lối xóm đùm

bọc, yêu thương và kính trọng. Công ty vận tải đường sông số 4 nhận phụng dưỡng

mẹ suốt đời. Mẹ phấn khởi và tự hào lắm vì đó là nguồn động viên cổ vũ mẹ sau

bao hy sinh, cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn