Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

“Một đời lặng lẽ, một thế kỷ vang xa”

Càng đọc, càng suy ngẫm về Dương Quang Đông, tôi càng cảm nhận rõ một điều: có những con người không chọn vị trí trung tâm, nhưng chính họ lại giữ cho guồng quay lịch sử không ngừng chuyển động.

Vĩnh Long26/02/2026Phạm Duy Tân (Phường Nguyệt Hóa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông sống qua hai cuộc kháng chiến, qua những lần bị bắt, vượt ngục, qua những chuyến đi bí mật giữa rừng sâu và biển lớn. Nhưng điều khiến tôi ấn tượng nhất không chỉ là những sự kiện lớn lao ấy, mà là sự nhất quán trong nhân cách. Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, ông vẫn giữ được sự điềm tĩnh, khiêm nhường và tinh thần trách nhiệm tuyệt đối. Tôi hình dung người thanh niên năm nào theo chân Chủ tịch Tôn Đức Thắng ở Ba Son, rồi dần dần trở thành cán bộ chủ chốt của Xứ ủy Nam Kỳ. Ông không phải người hô hào sôi nổi, mà là người âm thầm tổ chức, kết nối, xây dựng từng mắt xích. Có lẽ chính vì vậy mà ông được giao những nhiệm vụ đặc biệt: từ gây dựng phong trào công nhân, mở đường mua vũ khí xuyên biên giới, đến xây dựng tuyến giao liên và con đường vận tải chiến lược trên biển. Đọc đến những đoạn ông vượt ngục Tà Lài cùng Trần Văn Giàu, tôi cảm nhận rõ tinh thần không khuất phục. Giữa rừng thiêng nước độc, giữa vòng vây truy lùng của địch, họ vẫn tìm được lối thoát. Điều ấy không chỉ là may mắn, mà là kết quả của ý chí và sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Từ đó, tôi hiểu vì sao sau này ông luôn được tin tưởng giao những nhiệm vụ mở đường – bởi ông đã chứng minh được bản lĩnh trong những hoàn cảnh ngặt nghèo nhất. Tôi cũng suy nghĩ nhiều về quyết định ở lại miền Nam sau Hiệp định Geneva. Ở lại nghĩa là chấp nhận sống trong bóng tối, hoạt động bí mật, đối diện nguy cơ bị bắt bất cứ lúc nào. Và ông đã thực sự bị bắt, bị giam cầm, nhưng rồi lại vượt ngục, tiếp tục con đường của mình. Có lẽ với ông, lý tưởng không phải điều để nói, mà là điều để sống. Sau năm 1975, khi đất nước hòa bình, ông vẫn tiếp tục đóng góp trong ngành giao thông công chính. Dường như cuộc đời ông gắn với hai chữ “mở đường” từ đầu đến cuối. Mở đường trong chiến tranh để vận chuyển vũ khí, mở đường trong hòa bình để xây dựng thành phố. Một sự tiếp nối tự nhiên, không đứt đoạn. Điều khiến tôi trân trọng nhất là thái độ của ông trước vinh quang. Những huân chương cao quý, những phần thưởng đặc biệt – tất cả đến với ông như một sự ghi nhận muộn màng nhưng xứng đáng. Ông đón nhận chúng bằng sự bình thản của người đã hoàn thành nhiệm vụ. Những kỷ vật do các lãnh đạo trao tặng, ông giữ gìn như báu vật rồi trao lại cho bảo tàng – như một cách gửi lại lịch sử cho hậu thế. Là một người đọc hôm nay, tôi không chỉ cảm thấy tự hào mà còn thấy mình được nhắc nhở. Trong thời đại hòa bình, “mở đường” không còn là băng rừng vượt biển, nhưng vẫn có những con đường mới cần được khai phá: con đường tri thức, con đường phát triển, con đường đổi mới. Và để mở được những con đường ấy, có lẽ chúng ta vẫn cần tinh thần bền bỉ, khiêm nhường và tận tụy như Dương Quang Đông. Một đời người có thể lặng lẽ, nhưng giá trị của nó có thể vang xa qua nhiều thế hệ. Với tôi, Dương Quang Đông chính là minh chứng cho điều đó – một con người không cần đứng giữa ánh hào quang, nhưng vẫn tỏa sáng bằng chính sự dấn thân bền bỉ suốt một thế kỷ.

Nguồn : cand.com.vn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn