MỘT ĐỜI LÍNH – MỘT THỜI HOA LỬA
Mười một năm khoác áo lính, bác Lê Ngọc Hùng đã đi trọn một chặng đường gian khổ nhưng đầy tự hào của thế hệ thanh niên sau ngày đất nước thống nhất. Từ người lính trẻ nhập ngũ năm 1977 đến người cựu chiến binh xuất ngũ năm 1988, bác đã trải qua nhiều chiến dịch lớn, nhiều mất mát không thể gọi tên. Thời hoa lửa ấy không chỉ rèn giũa ý chí, mà còn hun đúc nên nhân cách của một người lính Cụ Hồ. Với bác, đó là quãng đời không bao giờ có thể quên.
Bác Lê Ngọc Hùng sinh năm 1957, lớn lên ở thôn Hạ Vũ 1 – một miền quê yên bình. Nhưng tuổi hai mươi của bác không gắn với cày cấy hay ước mơ riêng tư, mà gắn với ba lô, khẩu súng và những chuyến hành quân dài dằng dặc. Năm 1977, bác lên đường nhập ngũ, biên chế vào Trung đoàn 18, Sư đoàn 325, Quân đoàn 2, bắt đầu hành trình mười một năm quân ngũ.
Những năm tháng ấy, bác tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc và làm nhiệm vụ quốc tế tại Vương quốc Campuchia. Trên các chiến trường khốc liệt từ Phnom Penh, Kampong Thom, Preah Vihear đến Siem Reap, bác vừa là người lính trực tiếp chiến đấu, vừa là Chính trị viên phụ trách công tác tư tưởng, giữ vững tinh thần cho đơn vị.
“Cầm súng đã khó, giữ cho anh em không gục tinh thần còn khó hơn,” bác từng nói như vậy.
Có những năm tháng mà ranh giới giữa sống và chết mong manh như sợi chỉ. Bác đã đi qua những trận phản công lớn, những chiến dịch truy quét kéo dài hàng chục ngày giữa rừng sâu, chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên mình.“Có người sáng còn chia nhau bi đông nước, chiều đã nằm lại rừng,” bác kể, giọng lặng đi.
Nhưng giữa bom đạn, tình đồng đội đã trở thành điểm tựa lớn nhất. Những nắm cơm vắt chia đôi, những đêm thức trắng cáng thương binh, những lời động viên giản dị giữa mưa rừng và pháo nổ – tất cả đã tạo nên một thời hoa lửa không thể phai mờ. Với vai trò Chính trị viên, bác Hùng luôn là người ở lại sau cùng, nhường phần khó khăn về mình.
“Lính nhìn cán bộ mà sống,” bác nói, “mình không vững thì anh em sao vững được.”
Suốt mười một năm phục vụ trong quân đội, bác Lê Ngọc Hùng đã hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao, được Đảng, Nhà nước và Quân đội ghi nhận bằng Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Ba, Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang hạng Ba, Huy chương Quân kỳ Quyết thắng cùng nhiều giấy khen của đơn vị. Nhưng với bác, phần thưởng lớn nhất là được trở về nguyên vẹn, mang theo ký ức của những người đã nằm lại.
Năm 1988, bác xuất ngũ, rời quân đội trở về quê hương. Chiến tranh lùi xa, nhưng trong bác, người lính năm xưa vẫn chưa bao giờ rời bỏ quân ngũ.
“Ra khỏi quân đội rồi, nhưng trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ như một người lính,” bác cười hiền.
Giờ đây, khi tóc đã bạc, bác kể lại thời hoa lửa bằng giọng trầm tĩnh, không khoe khoang, không bi lụy. Chỉ có sự tự hào lặng lẽ của một người đã sống trọn vẹn với Tổ quốc trong những năm tháng khó khăn nhất.
“Chúng tôi không mong được nhớ tên,” bác nói, “chỉ mong thế hệ sau hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có.”
Và có lẽ, chính sự lặng lẽ ấy đã làm nên giá trị lớn nhất của một đời lính – một thời hoa lửa, một đời không hối tiếc.



