MỘT ĐỜI LÍNH - MỘT THỜI KHÔNG QUÊN
MỘT ĐỜI LÍNH - MỘT THỜI KHÔNG QUÊN
Có những người lính bước vào quân ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ rời mái nhà thân thuộc, tạm biệt cha mẹ, người thân để khoác lên mình màu xanh áo lính. Những năm tháng ấy đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời họ. Ông Đặng Ngọc Thặn, sinh tháng 3 năm 1952, quê tại phường Đông Thọ, thành phố Thanh Hóa, là một người lính thuộc thế hệ ấy.
Tháng 8 năm 1972, khi vừa tròn 20 tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào những năm tháng hết sức ác liệt. Tuổi trẻ của ông cũng như bao thanh niên cùng thời đã gắn với tiếng gọi của Tổ quốc. Ngày nhập ngũ, phía trước là một chặng đường chưa biết sẽ kéo dài bao lâu. Phía sau là quê hương Đông Thọ, là gia đình và những người thân yêu. Chàng trai tuổi đôi mươi khi ấy mang theo hành trang giản dị, nhưng trong lòng là quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Từ một thanh niên quen với cuộc sống nơi quê nhà, ông bước vào môi trường quân đội – nơi mỗi ngày được rèn luyện trong kỷ luật, gian khổ và tinh thần đồng đội.
Những năm tháng quân ngũ đã tôi luyện người lính bằng những điều tưởng chừng giản dị: những buổi huấn luyện kéo dài, những cuộc hành quân, những đêm xa nhà, những bữa cơm cùng đồng đội và những lần đối mặt với khó khăn. Người lính trưởng thành không chỉ qua thao trường mà còn qua thử thách của thời gian. Ở đó, tình đồng đội trở thành một thứ tình cảm đặc biệt. Những người vốn xa lạ khi mới gặp nhau, qua tháng ngày cùng ăn, cùng ở, cùng thực hiện nhiệm vụ, dần trở thành những người thân thiết. Trong gian khó, mỗi người biết dựa vào người bên cạnh; trong những thời khắc quan trọng, sự đoàn kết trở thành sức mạnh để hoàn thành nhiệm vụ.
Ông Thặn đã trải qua hơn năm năm trong quân ngũ, từ tháng 8 năm 1972 đến tháng 11 năm 1977. Đó là quãng thời gian đất nước trải qua những bước ngoặt lớn. Năm 1975, chiến tranh kết thúc, non sông thu về một mối. Nhưng với nhiều người lính, nhiệm vụ chưa phải lập tức khép lại. Họ vẫn tiếp tục ở lại đơn vị, tiếp tục thực hiện những nhiệm vụ được giao trong những năm tháng đầu tiên của đất nước sau chiến tranh. Vì vậy, với ông Đặng Ngọc Thặn, hành trình quân ngũ không chỉ gắn với những năm tháng chiến tranh mà còn kéo dài sang những ngày đầu đất nước hòa bình.
Đến tháng 11 năm 1977, ông xuất ngũ, trở về quê hương. Sau hơn năm năm xa nhà, người lính năm nào lại trở về với cuộc sống đời thường. Màu áo lính được cất lại, nhưng những năm tháng quân ngũ thì không thể cất đi. Nó trở thành hành trang tinh thần theo ông suốt những năm tháng sau này.
Mỗi cựu chiến binh có một câu chuyện riêng. Có người nhớ nhất những trận đánh, có người nhớ những chặng đường hành quân, có người nhớ những người đồng đội đã cùng mình trải qua gian khổ. Nhưng tất cả đều có chung một ký ức: ký ức về tuổi trẻ đã sống trong một thời đại đặc biệt của đất nước.
Nhìn lại cuộc đời quân ngũ của ông Đặng Ngọc Thặn hôm nay, điều đáng trân trọng không chỉ là con số hơn năm năm phục vụ trong quân đội. Đó còn là một quãng tuổi trẻ đã được ông gửi gắm cho nhiệm vụ chung.
Từ phường Đông Thọ, thành phố Thanh Hóa, chàng trai sinh năm 1952 đã lên đường khi mới đôi mươi. Ông đi qua những năm tháng nhiều biến động của lịch sử, cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ, rồi trở về quê hương khi đất nước đã bước sang trang mới.
Năm tháng có thể làm mái tóc người lính bạc đi, những ký ức xa dần theo thời gian. Nhưng có một điều không dễ phai mờ: niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đã sống, rèn luyện và cống hiến trong màu áo lính.
Câu chuyện của ông Đặng Ngọc Thặn cũng là câu chuyện của một thế hệ.
Một thế hệ đã trưởng thành trong gian khó, biết đặt trách nhiệm với Tổ quốc bên cạnh những ước mơ riêng của tuổi trẻ. Họ không ồn ào kể về mình, nhưng những năm tháng họ đã trải qua là một phần ký ức đáng được lưu giữ.
Bởi lịch sử không chỉ được làm nên bởi những sự kiện lớn.
Lịch sử còn được làm nên từ những con người bình dị đã đứng vào hàng ngũ, nhận nhiệm vụ và hoàn thành phần việc của mình.
Và ông Đặng Ngọc Thặn – người lính quê Đông Thọ – là một trong những con người như thế.



