MỘT ĐỜI MANG DẤU TÍCH CHIẾN TRANH
Ông Trương Hoàng Nở, sinh năm 1960, một người lính từng chiến đấu tại chiến trường U Minh . Giữa những năm tháng bom đạn khốc liệt, ông đã trải qua những trận chiến sinh tử, chứng kiến sự hy sinh của đồng đội và mang trên mình thương tích của chiến tranh. Trở về quê hương, ông tiếp tục cuộc sống với nghị lực của một người lính, mang theo những ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ đã cống hiến cho Tổ quốc

Đêm xuống rất nhanh. Trong khu rừng U Minh, khi ánh sáng cuối cùng biến mất sau những tán cây, những người lính trẻ nằm im trong công sự. Không ai nói lớn. Một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến cả đơn vị phải cảnh giác.
Trương Hoàng Nở khi ấy còn rất trẻ. Anh ôm khẩu súng trong tay, lưng dựa vào thành đất ẩm. Quần áo đã lấm bùn sau nhiều ngày hành quân. Cái đói, cái mệt đã trở thành chuyện quen thuộc. Điều khiến người lính không quen được là tiếng súng bất ngờ vang lên giữa đêm.
Rồi tiếng nổ xuất hiện.
Một loạt đạn xé toạc màn đêm.
Không còn ai nói chuyện nữa.
Mọi người bật dậy, vào vị trí. Trong bóng tối chỉ có những ánh chớp lóe lên rồi tắt. Đất dưới chân rung lên bởi tiếng nổ. Người lính lúc ấy không có nhiều thời gian để nghĩ về quê nhà. Anh chỉ biết bên cạnh mình là đồng đội, phía trước là trận đánh và phía sau là những người đang chờ mình trở về.
Một người lính bị thương. Tiếng gọi đồng đội vang lên trong bóng tối.
Có người lao ra kéo bạn mình về. Có người vừa bắn vừa cúi xuống tìm người bị thương.
Chiến tranh là như vậy. Không giống những câu chuyện kể sau này. Trong trận đánh, chẳng ai biết mình sẽ trở thành người sống hay người nằm lại. Chỉ biết phải giữ vị trí, phải cứu đồng đội và phải cố sống.
Rồi một tiếng nổ rất lớn.
Trương Hoàng Nở ngã xuống.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như ù đi. Anh không còn nghe rõ tiếng súng. Cơ thể đau buốt. Bàn tay vẫn cố bám lấy mặt đất.
Một người đồng đội tìm thấy anh.
“Còn tỉnh không?”
Anh cố trả lời.
Câu nói có thể rất ngắn. Có thể chỉ là một tiếng đáp yếu ớt.
Nhưng đối với người đồng đội lúc ấy, chỉ cần nghe thấy tiếng trả lời là biết người lính bên cạnh mình vẫn còn sống. Họ tìm cách đưa anh ra khỏi khu vực giao tranh.
Đêm ấy dài hơn mọi đêm.
Và có những người lính đã không bao giờ nhìn thấy buổi sáng hôm sau.
Còn Trương Hoàng Nở thì sống.
Nhưng từ ngày đó, chiến tranh đã để lại trên người anh một dấu tích mà thời gian không thể xóa.
Sau này, khi trở thành thương binh, có lẽ điều người ta nhìn thấy trước tiên là vết thương trên cơ thể.
Nhưng chỉ người từng ở trong trận đánh mới hiểu phía sau vết thương ấy còn có cả một phần tuổi trẻ.
Có những đồng đội đã mất.
Có những đêm hành quân.
Có những lần tưởng rằng mình sẽ không trở về.
Và có một khoảnh khắc giữa tiếng súng mà một người lính trẻ hiểu rằng: sống sót cũng là một sự may mắn, nhưng sống tiếp sau chiến tranh cũng cần rất nhiều nghị lực.
Đó là điều còn lại của chiến tranh trong cuộc đời một người thương binh.



