Mẹ Việt Nam Anh hùng

Một đời mang nỗi nhớ con

# Nguyễn Thị Mười – Một đời mang nỗi nhớ con Có những nỗi nhớ không thể gọi thành tên. Có những người dù đã đi xa hàng chục năm nhưng vẫn hiện diện trong ký ức của người ở lại như chưa từng rời xa. Đối với Mẹ Nguyễn Thị Mười, người con duy nhất – liệt sĩ Trương Hùng – chính là một ký ức như thế. Mẹ chỉ có một người con. Vì vậy, tình yêu Mẹ dành cho con không chia sẻ cho ai khác. Mỗi niềm vui, mỗi hy vọng của Mẹ đều gắn với con trai. Mẹ mong con lớn lên, có cuộc sống bình yên và được sống những tháng ngày hạnh phúc. Nhưng đất nước khi ấy còn chiến tranh. Khi quê hương cần những người con đứng lên bảo vệ, Trương Hùng đã lên đường. Ngày con đi, Mẹ tiễn con bằng tình yêu của một người mẹ và niềm tin của một người Việt Nam yêu nước. Có lẽ Mẹ vẫn hy vọng một ngày nào đó con sẽ trở về. Nhưng ngày trở về mà Mẹ mong đợi đã không bao giờ đến. Trương Hùng đã hy sinh. Tin dữ ấy chắc hẳn đã khiến thế giới của người mẹ như sụp xuống. Mẹ mất đi người con duy nhất, mất đi người thân yêu nhất và cũng mất đi niềm hy vọng lớn nhất của tuổi già. Từ đó, cuộc đời Mẹ gắn với một chữ “nhớ”. Nhớ tiếng con. Nhớ dáng con. Nhớ những ngày hai mẹ con còn bên nhau. Những ký ức tưởng bình thường ngày trước, nay trở thành tài sản quý giá nhất của Mẹ. Nhưng chính trong nỗi đau ấy, Mẹ vẫn giữ được niềm tự hào. Con Mẹ đã không sống một cuộc đời vô nghĩa. Anh đã dùng tuổi trẻ của mình để bảo vệ quê hương và hy sinh vì Tổ quốc. Mẹ mất con, nhưng sự hy sinh của con đã góp phần mang lại hòa bình cho hàng triệu người. Đó là điều khiến câu chuyện của Mẹ Nguyễn Thị Mười trở nên thiêng liêng. Xin được cúi đầu trước một người mẹ đã dành cả cuộc đời để mang theo tình yêu thương, nỗi nhớ và niềm tự hào về người con duy nhất. Nỗi nhớ ấy có thể kéo dài suốt một đời, nhưng tên người con của Mẹ sẽ còn được nhắc nhớ mãi trong lòng quê hương.

Đồng Nai24/08/2026Chi đoàn mẫu giáo (Đoàn xã Hòa An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Mười – Một đời mang nỗi nhớ con

Có những nỗi nhớ không thể gọi thành tên. Có những người dù đã đi xa hàng chục năm nhưng vẫn hiện diện trong ký ức của người ở lại như chưa từng rời xa.

Đối với Mẹ Nguyễn Thị Mười, người con duy nhất – liệt sĩ Trương Hùng – chính là một ký ức như thế.

Mẹ chỉ có một người con. Vì vậy, tình yêu Mẹ dành cho con không chia sẻ cho ai khác. Mỗi niềm vui, mỗi hy vọng của Mẹ đều gắn với con trai. Mẹ mong con lớn lên, có cuộc sống bình yên và được sống những tháng ngày hạnh phúc.

Nhưng đất nước khi ấy còn chiến tranh. Khi quê hương cần những người con đứng lên bảo vệ, Trương Hùng đã lên đường.

Ngày con đi, Mẹ tiễn con bằng tình yêu của một người mẹ và niềm tin của một người Việt Nam yêu nước.

Có lẽ Mẹ vẫn hy vọng một ngày nào đó con sẽ trở về.

Nhưng ngày trở về mà Mẹ mong đợi đã không bao giờ đến.

Trương Hùng đã hy sinh.

Tin dữ ấy chắc hẳn đã khiến thế giới của người mẹ như sụp xuống. Mẹ mất đi người con duy nhất, mất đi người thân yêu nhất và cũng mất đi niềm hy vọng lớn nhất của tuổi già.

Từ đó, cuộc đời Mẹ gắn với một chữ “nhớ”.

Nhớ tiếng con.

Nhớ dáng con.

Nhớ những ngày hai mẹ con còn bên nhau.

Những ký ức tưởng bình thường ngày trước, nay trở thành tài sản quý giá nhất của Mẹ.

Nhưng chính trong nỗi đau ấy, Mẹ vẫn giữ được niềm tự hào. Con Mẹ đã không sống một cuộc đời vô nghĩa. Anh đã dùng tuổi trẻ của mình để bảo vệ quê hương và hy sinh vì Tổ quốc.

Mẹ mất con, nhưng sự hy sinh của con đã góp phần mang lại hòa bình cho hàng triệu người.

Đó là điều khiến câu chuyện của Mẹ Nguyễn Thị Mười trở nên thiêng liêng.

Xin được cúi đầu trước một người mẹ đã dành cả cuộc đời để mang theo tình yêu thương, nỗi nhớ và niềm tự hào về người con duy nhất.

Nỗi nhớ ấy có thể kéo dài suốt một đời, nhưng tên người con của Mẹ sẽ còn được nhắc nhớ mãi trong lòng quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn