Một đời mang nỗi nhớ khôn nguôi
Một đời mang nỗi nhớ khôn nguôi
Một đời mang nỗi nhớ khôn nguôi
Hai lần cầm giấy báo tử, nỗi đau chồng lên nỗi đau, mẹ tưởng chừng không thể gượng dậy. Nhưng nghĩ đến các con, mẹ tự nhủ phải sống tiếp để làm điểm tựa cho gia đình. Chị Nguyễn Thị Kim Thanh, con gái của mẹ, nghẹn ngào chia sẻ: “Ngày nhận tin anh Hải hy sinh, dù đã chuẩn bị tinh thần, hiểu rằng phải chấp nhận hy sinh vì đất nước, nhưng bố mẹ tôi vẫn đau đớn khôn nguôi. Những năm tháng sau đó, mẹ chỉ biết nương tựa vào bố để đi tiếp quãng đời còn lại…”.
Thời gian trôi qua, nỗi đau dần lắng lại nhưng chưa bao giờ vơi. Trong căn nhà nhỏ, những tấm bằng “Tổ quốc ghi công” được đặt ở vị trí trang trọng. Mỗi lần nhìn lên, ánh mắt mẹ lại dừng lại thật lâu. Không còn những giọt nước mắt, nhưng nỗi nhớ vẫn luôn hiện hữu.
Mẹ thường lặng lẽ ngắm những tấm bằng ấy như đang đối diện với chính các con mình. Với mẹ, đó không chỉ là sự ghi nhận của Tổ quốc, mà còn là minh chứng cho phần máu thịt đã gửi lại nơi chiến trường. Trong sâu thẳm, mẹ hiểu rằng sự hy sinh của các con là cao cả, là niềm tự hào mà không phải người mẹ nào cũng có.
Năm 1989, mẹ cùng chồng trở lại đơn vị cũ của hai anh để tìm phần mộ. Sau bao gian nan, trong niềm xúc động nghẹn ngào, mẹ đã tìm thấy các con. Đến năm 2012, phần mộ hai anh được cất bốc, đưa về an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ TP Vinh, trọn vẹn ước nguyện đón con trở về của người mẹ.



