Mẹ Việt Nam Anh hùng

MỘT ĐỜI MẸ GÁNH NON SÔNG CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG VÕ THỊ BẢY (1927 – 2019)

Mẹ Võ Thị Bảy sinh năm 1927, lớn lên trong cảnh quê nghèo nhưng giàu nghĩa tình của vùng đất Tân An. Mẹ lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Bữu (sinh năm 1925), người cùng quê, sinh được tám người con – năm trai, ba gái. Gia đình đông con, cuộc sống vất vả, nhưng trong căn nhà nhỏ ấy luôn đầy ắp tình thương và niềm tin vào cách mạng.

Vĩnh Long14/01/2026Trường THPT Hoà Lợi (Đoàn thanh niên xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MỘT ĐỜI MẸ GÁNH NON SÔNG CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG VÕ THỊ BẢY (1927 – 2019) Tôi đến xã Tân An, huyện Càng Long vào một buổi sáng lặng gió. Con đường làng đã được bê tông hóa, những mái nhà yên bình nối tiếp nhau, khó ai có thể hình dung nơi đây từng là chiến trường ác liệt. Trong chuyến đi sưu tầm tư liệu phục vụ công tác giáo dục truyền thống cho đoàn viên, tôi được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Việt Nam anh hùng Võ Thị Bảy – một người mẹ đã đi trọn gần một thế kỷ đời người cùng những mất mát không thể bù đắp. Mẹ Võ Thị Bảy sinh năm 1927, lớn lên trong cảnh quê nghèo nhưng giàu nghĩa tình của vùng đất Tân An. Mẹ lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Bữu (sinh năm 1925), người cùng quê, sinh được tám người con – năm trai, ba gái. Gia đình đông con, cuộc sống vất vả, nhưng trong căn nhà nhỏ ấy luôn đầy ắp tình thương và niềm tin vào cách mạng. Khi chiến tranh chống đế quốc Mỹ lan rộng, quê hương Tân An không còn những ngày yên bình. Người chồng của Mẹ – đồng chí Nguyễn Văn Bữu – tham gia cách mạng từ ngày 01 tháng 01 năm 1967, giữ chức vụ Ấp đội trưởng xã Tân An. Ông là người kiên cường, bám địa bàn, trực tiếp chỉ đạo hoạt động tại các ấp chiến lược. Ngày 17 tháng 11 năm 1971, trong lúc được phân công bám trụ ấp chiến lược để hoạt động, ông bị địch đột kích và bắn hy sinh. Ngày nhận tin chồng ngã xuống, Mẹ Bảy đứng lặng rất lâu. Không tiếng khóc òa, không lời than trách, chỉ có đôi mắt đỏ hoe và sự lặng im đến đau lòng. Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất chồng, Mẹ lại phải đối diện với mất mát lớn lao hơn khi người con trai Nguyễn Văn Tiền, sinh năm 1950, tiếp bước cha lên đường. Anh tham gia cách mạng ngày 06 tháng 7 năm 1968, giữ chức vụ Ấp đội phó xã Tân An. Anh là cán bộ trẻ, năng động, dũng cảm, luôn có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất. Ngày 07 tháng 8 năm 1972, trong một trận chống địch càn vào ấp Nhà Thờ, anh đã chiến đấu đến giây phút cuối cùng và anh dũng hy sinh. Lần thứ hai nhận giấy báo tử, Mẹ Bảy như mất đi cả bầu trời tuổi trẻ và hạnh phúc đời mình.

Một mình gánh chịu nỗi đau mất chồng, mất con, Mẹ Võ Thị Bảy vẫn tiếp tục sống để nuôi dạy các con còn lại nên người. Những năm tháng sau chiến tranh, Mẹ sống giản dị, lặng lẽ, ngày ngày thắp hương cho chồng con, gửi nỗi nhớ thương vào từng làn khói mỏng. Trong câu chuyện của bà con xóm giềng, Mẹ chưa từng kể công, chưa từng nhắc đến sự hy sinh của gia đình mình bằng giọng tự hào, mà chỉ nói rất khẽ: “Miễn đất nước yên, con cháu mình được sống trong hòa bình là mừng rồi.” Mẹ Võ Thị Bảy qua đời năm 2019, khép lại một cuộc đời dài gắn liền với hy sinh và nhẫn nại. Nhưng sự cống hiến thầm lặng ấy không bao giờ bị lãng quên. Ngày 04 tháng 8 năm 2014, Chủ tịch nước đã phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ – sự tri ân thiêng liêng đối với người mẹ đã hiến dâng cả tuổi xuân, hạnh phúc và máu thịt của gia đình mình cho Tổ quốc./-strong/-heart:>:o:-((:-hTin nhắn chưa đọc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn