Mẹ Việt Nam Anh hùng

MỘT ĐỜI MẸ – HAI LẦN TIỄN CON KHÔNG TRỞ LẠI

Trong chuyến đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tại xã Huyền Hội, tôi được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Phạm Thị Kinh – một người mẹ đã đi qua gần trọn thế kỷ với biết bao biến cố, mất mát, nhưng vẫn giữ trọn một tấm lòng son sắt với quê hương, đất nước. Mẹ sinh năm 1906, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh nô lệ. Cuộc đời Mẹ trải qua nhiều thăng trầm: lập gia đình, rồi tái giá, gánh vác gia đình qua bao khó khăn, nuôi dưỡng ba người con khôn lớn. Những đứa co

Vĩnh Long19/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chuyến đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tại xã Huyền Hội, tôi được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Phạm Thị Kinh – một người mẹ đã đi qua gần trọn thế kỷ với biết bao biến cố, mất mát, nhưng vẫn giữ trọn một tấm lòng son sắt với quê hương, đất nước.

Mẹ sinh năm 1906, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh nô lệ. Cuộc đời Mẹ trải qua nhiều thăng trầm: lập gia đình, rồi tái giá, gánh vác gia đình qua bao khó khăn, nuôi dưỡng ba người con khôn lớn. Những đứa con ấy là niềm hy vọng, là chỗ dựa của Mẹ trong quãng đời dài đầy vất vả.

Nhưng khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, các con của Mẹ đã lần lượt lên đường, mang theo lý tưởng và lòng yêu nước được hun đúc từ chính mái ấm gia đình.

Người con trai – liệt sĩ Trần Văn Nguyện – tham gia cách mạng từ rất sớm, là chiến sĩ thuộc lực lượng chủ lực Miền. Trong những năm tháng chiến đấu gian khổ, anh đã anh dũng hy sinh vào năm 1964. Sự ra đi của anh là nỗi đau đầu tiên giáng xuống cuộc đời người mẹ đã bước qua tuổi xế chiều.

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi mất mát, Mẹ lại tiếp tục tiễn người con trai thứ hai.

Liệt sĩ Mai Văn Xuân – người chiến sĩ trẻ của Tiểu đoàn 509 tỉnh Trà Vinh – đã tiếp bước anh, lên đường chiến đấu vì Tổ quốc. Năm 1972, anh anh dũng hy sinh, để lại phía sau là nỗi đau chồng chất của người mẹ già.

Hai lần tiễn con, hai lần nhận tin dữ. Ở cái tuổi mà lẽ ra Mẹ được sum vầy bên con cháu, thì Mẹ lại phải đối diện với sự trống vắng đến tận cùng. Nhưng điều khiến tôi xúc động hơn cả là Mẹ đã không gục ngã. Mẹ vẫn lặng lẽ sống, vẫn giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình, như một cách để những người con đã khuất được yên lòng.

Người dân Huyền Hội kể rằng, Mẹ sống rất hiền lành, giản dị, nhưng trong ánh mắt luôn ẩn chứa một nỗi buồn sâu lắng. Đó là nỗi buồn của một người mẹ đã dâng hiến hai phần máu thịt của mình cho Tổ quốc.

Ngày 04/8/2014, Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Một danh hiệu thiêng liêng, là sự tri ân đối với những hy sinh to lớn mà Mẹ đã trải qua suốt cuộc đời.

Đứng trước câu chuyện về Mẹ Phạm Thị Kinh, tôi lặng người. Tôi hiểu rằng, có những con người đã sống một cuộc đời bình dị, nhưng lại mang trong mình một sự vĩ đại không thể đo đếm.

Rời Huyền Hội, lòng tôi trĩu nặng nhưng cũng dâng lên niềm tự hào sâu sắc. Là một cán bộ Đoàn, tôi tự nhủ phải sống có trách nhiệm hơn, phải góp phần giữ gìn và phát huy những giá trị mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.

Để những hy sinh của Mẹ và các anh hùng liệt sĩ không bao giờ bị lãng quên. Để ngọn lửa yêu nước mà họ đã thắp lên sẽ mãi cháy sáng trong tim mỗi người con đất Việt hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn