MỘT ĐỜI NGƯỜI GÓI TRONG HAI CHỮ “NHIỆM VỤ”
Câu chuyện khắc họa đời người lính được dẫn dắt bởi hai chữ giản dị nhưng nặng nề: “nhiệm vụ”.
Trong quân đội, có một từ được nhắc đi nhắc lại rất nhiều: nhiệm vụ.
Nhiệm vụ không phải là lời hứa. Nó không cần cảm xúc. Nó là điều phải hoàn thành, bất kể hoàn cảnh.
Ông Bùi Văn Chốn đã sống phần lớn tuổi trẻ của mình với hai chữ ấy. Khi nhận nhiệm vụ, ông không hỏi nhiều. Không phải vì không có suy nghĩ, mà vì không có lựa chọn khác.
Nhiệm vụ là đi gác biên giới trong đêm mưa rét. Là ở lại chốt khi người khác được thay ca. Là bước lên phía trước dù biết có thể không quay lại.
Ông nói:
“Lúc đó, mình không nghĩ mình hy sinh cho ai. Mình chỉ nghĩ không được bỏ nhiệm vụ.”
Hai chữ “nhiệm vụ” gói ghém cả đời người lính: tuổi trẻ, sức khỏe, những điều riêng tư phải gác lại. Không ai huấn luyện người lính cách đặt câu hỏi cho nhiệm vụ. Họ được dạy cách hoàn thành.
Khi chiến tranh kết thúc, nhiệm vụ không còn theo nghĩa cũ. Nhưng thói quen sống vì trách nhiệm thì ở lại. Ông sống nghiêm túc, kỷ luật, ít đòi hỏi – như thể vẫn đang trong quân ngũ.
Một đời người có thể được kể bằng nhiều từ. Với ông, có lẽ chỉ cần hai chữ ấy là đủ.


