Cựu chiến binh

MỘT ĐỜI NGƯỜI GÙI PHÁO – MỘT ĐỜI GIỮ NƯỚC

Có những đời người không được kể bằng chức danh hay thành tựu, mà bằng những việc làm thầm lặng. Với ông Đặng Văn Duy, cả cuộc đời gói trong hình ảnh một người lính gùi pháo, giữ nước bằng chính đôi vai của mình.

Hưng Yên16/01/2026Bùi Thẩm Quyên (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ ở quê nhà, ông Đặng Văn Duy thường ngồi lặng lẽ bên hiên mỗi trưa hè. Gió từ con sông gần đó thổi vào, mang theo hơi nóng quen thuộc. Chính trong những khoảnh khắc yên bình ấy, ký ức về một thời gùi pháo lại trở về rõ ràng như mới hôm qua.

Ông từng nói: “Đời tôi không có gì lớn lao. Chỉ là một người lính gùi pháo”. Nhưng chính những người “chỉ gùi pháo” như ông đã góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu.

Năm ấy, ông Duy là Khẩu đội trưởng. Trách nhiệm không chỉ là mang vác, mà còn là giữ cho đơn vị vững tinh thần. Khi anh em mệt lả vì đói và nắng, ông là người động viên. Khi đường đi hiểm trở, ông đi trước dò lối. Khi pháo trượt khỏi vai một chiến sĩ trẻ, ông là người đỡ lấy.

Gùi pháo không chỉ nặng ở trọng lượng. Nó nặng ở ý thức trách nhiệm. Mỗi bộ phận pháo đặt lên vai là một phần sinh mệnh của trận đánh. Nếu làm rơi, nếu hỏng, không chỉ là mất vũ khí, mà còn có thể trả giá bằng xương máu của đồng đội.

Suốt hơn nửa tháng nghi binh, ngày nào cũng đi, đêm nào cũng về. Có hôm, ông và đồng đội chưa kịp ăn hết nắm cơm trong ba lô thì lại có lệnh xuất phát. Cơm nguội cứng, nước uống cạn dần, nhưng không ai bỏ lại khẩu pháo.

Khi chiến dịch bước vào giai đoạn quyết liệt, đơn vị ông được lệnh chiếm lĩnh trận địa lần thứ hai. Lần này, pháo được lắp ráp và giữ nguyên vị trí. Ông Duy cùng khẩu đội được tham gia bắn loạt đạn đầu tiên. Tiếng nổ của pháo ta vang lên, át cả tiếng tim đập trong lồng ngực người lính.

Bắn xong loạt đầu, đơn vị ông được lệnh dừng để nhường chỗ cho pháo 105 mm. Ông không buồn. Với ông, được góp một phần nhỏ vào chiến thắng đã là đủ.

Sau chiến tranh, ông trở về làm một người nông dân bình thường. Không kể công, không đòi hỏi. Nhưng trong ký ức của ông, hình ảnh gùi pháo năm nào chưa bao giờ phai nhạt. Đó là quãng đời ông đã dành trọn cho đất nước.

Một đời người gùi pháo – cũng là một đời giữ nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MỘT ĐỜI NGƯỜI GÙI PHÁO – MỘT ĐỜI GIỮ NƯỚC | Câu chuyện thời hoa lửa