Một đời người, hai lần đi qua những mùa gian khó
Câu chuyện về cựu chiến binh Lê Nhân Tiếng, người con dân tộc Thổ quê hương Liên Hiệp đã trải qua những năm tháng tuổi trẻ trong thời chiến, mang theo nỗi nhớ quê nhà, tình đồng đội và ký ức về một thế hệ đã góp sức mình cho ngày đất nước hòa bình.
Có những người đi qua chiến tranh bằng ký ức.
Có những người đi qua chiến tranh bằng những vết thương.
Và cũng có những người trở về, tiếp tục sống một cuộc đời bình dị nhưng trong lòng vẫn giữ nguyên hình bóng của những năm tháng tuổi trẻ đã gửi lại nơi xa.
Mỗi khi câu chuyện về một thời hoa lửa được nhắc đến, chúng ta thường nhớ về những trận đánh, những chiến dịch và những địa danh đã đi vào lịch sử. Nhưng phía sau những trang sử ấy là hàng triệu con người bình thường, từng rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, để rồi mang theo một phần ký ức ấy suốt cả cuộc đời.
Cựu chiến binh Lê Nhân Tiếng, sinh ngày 01 tháng 01 năm 1953, người dân tộc Thổ, quê Liên Hiệp, là một trong những người con thuộc thế hệ ấy.
Là một người đảng viên, ông đã trải qua những năm tháng tuổi trẻ trong một giai đoạn đất nước nhiều biến động và sau này tiếp tục trở về gắn bó với quê hương.
Ngày ấy, người trẻ không hỏi mình sẽ được gì
Có lẽ điều khác biệt lớn nhất giữa tuổi trẻ ngày hôm nay và tuổi trẻ của thế hệ ông Lê Nhân Tiếng nằm ở những điều họ phải lựa chọn.
Người trẻ hôm nay có thể chọn trường học, chọn nghề nghiệp, chọn nơi mình muốn đến.
Còn với nhiều thanh niên ngày ấy, khi tiếng gọi của đất nước vang lên, họ chỉ có một câu hỏi:
“Khi nào lên đường?”
Phía sau một người thanh niên là mái nhà, là cha mẹ, là những người thân yêu và một cuộc sống còn nhiều dự định.
Nhưng phía trước là đất nước.
Thế là họ đi.
Những cuộc chia tay thường không có nhiều lời.
Có khi chỉ là một cái nắm tay.
Một lời dặn dò.
Một ánh mắt nhìn theo cho đến khi người đi khuất khỏi con đường làng.
Và chẳng ai biết cuộc chia tay ấy sẽ kéo dài bao lâu.
Từ miền quê Liên Hiệp đến những vùng đất lửa
Những năm tháng chiến tranh đưa người lính đi rất xa quê hương.
Có người đi qua Quảng Bình, Quảng Trị, nơi từng hứng chịu những trận bom ác liệt.
Có người theo những tuyến đường Trường Sơn, Đường 9 – Nam Lào.
Có người tiếp tục hành quân về phía Nam, đến những chiến trường như Tây Ninh và nhiều địa bàn khác.
Mỗi nơi một hoàn cảnh.
Mỗi nhiệm vụ một thử thách.
Nhưng ở đâu cũng có những người lính trẻ mang trong lòng nỗi nhớ quê.
Những ngày hành quân dài, những đêm nghỉ vội, những bữa cơm đơn sơ giữa chiến trường… tất cả dần trở thành những ký ức mà sau này khi đã trở về, người ta mới nhận ra mình sẽ không bao giờ quên được.
Có những điều khi đang sống trong đó tưởng như rất bình thường.
Nhưng vài chục năm sau, chỉ cần nhớ lại, nó lại trở thành một phần quý giá của cuộc đời.
Một lá thư, một câu chuyện quê nhà
Giữa chiến trường, quê hương đôi khi chỉ cách người lính bằng một lá thư.
Một mảnh giấy nhỏ.
Vài dòng chữ của người thân.
Nhưng đủ để người ở xa cảm thấy mình vẫn còn được kết nối với mái nhà.
Có người đọc thư rồi cẩn thận gấp lại.
Có người giữ nó trong ba lô.
Có người đọc đến thuộc lòng từng dòng.
Bởi trong những năm tháng ấy, người lính không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh của mình.
Họ còn chiến đấu bằng nỗi nhớ.
Nhớ cha mẹ.
Nhớ anh em.
Nhớ người thân.
Nhớ những con đường làng đã quá quen thuộc.
Nhớ cả những điều mà ngày bình thường chẳng bao giờ nghĩ rằng mình sẽ nhớ.
Chính nỗi nhớ ấy khiến hai chữ “quê nhà” trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.
Tình đồng đội – điều còn lại sau chiến tranh
Nếu quê hương là nơi người lính luôn hướng về, thì đồng đội là những người ở bên cạnh họ trong những ngày gian khó nhất.
Họ cùng nhau hành quân.
Cùng chia sẻ những bữa cơm.
Cùng vượt qua những lúc thiếu thốn.
Cùng động viên nhau trong những thời khắc nguy hiểm.
Không cần biết người bên cạnh đến từ đâu, nói giọng gì, hoàn cảnh gia đình thế nào. Khi đã cùng khoác màu áo lính, họ trở thành những người có thể đặt niềm tin vào nhau.
Nhưng chiến tranh cũng để lại những khoảng trống.
Có người đồng đội trở về.
Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Và có những cái tên dù đã nhiều năm trôi qua, mỗi lần nhắc đến vẫn khiến người cựu chiến binh chậm lại một nhịp.
Bởi có những người chỉ xuất hiện trong một đoạn đời, nhưng lại ở lại trong ký ức cả một đời.
Ngày trở về
Rồi chiến tranh cũng đi qua.
Những người lính trở về.
Nhưng quê hương sau chiến tranh không phải lúc nào cũng giống quê hương trước ngày họ ra đi.
Thời gian đã thay đổi nhiều thứ.
Con người đã trưởng thành.
Những người thân từng đứng tiễn ngày nào có thể đã già đi.
Có những người bạn không còn nữa.
Và chính lúc ấy, người trở về mới hiểu rằng mình đã mang theo một phần tuổi trẻ đến một nơi rất xa.
Với ông Lê Nhân Tiếng, quê hương Liên Hiệp tiếp tục là nơi gắn bó trong cuộc sống sau những năm tháng quân ngũ.
Từ người lính trở về, ông tiếp tục sống, lao động và đóng góp cho quê hương. Là người đảng viên, những giá trị được rèn luyện từ một thời gian khó tiếp tục trở thành hành trang trong cuộc sống đời thường.
Không còn chiến trường.
Nhưng trách nhiệm với cộng đồng vẫn còn.
Không còn tiếng súng.
Nhưng tinh thần của người lính vẫn được giữ lại trong cách sống.
Một ký ức xin được trao lại cho thế hệ sau
Có thể rồi sẽ đến một ngày những người từng trực tiếp trải qua chiến tranh không còn đủ sức để kể lại câu chuyện của mình.
Khi ấy, những ký ức sẽ chỉ còn nằm trong những bức ảnh cũ, những dòng hồi ức và câu chuyện được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Bởi vậy, những câu chuyện như của ông Lê Nhân Tiếng cần được lưu giữ.
Không phải để thế hệ trẻ sống mãi trong quá khứ.
Mà để chúng ta hiểu được giá trị của hiện tại.
Một con đường bình yên hôm nay có thể được xây dựng trên những cung đường đầy bom đạn ngày trước.
Một mái nhà bình yên hôm nay có thể là điều mà một người lính năm nào từng mong mỏi trong những đêm xa quê.
Một cuộc sống tự do hôm nay là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ của biết bao thế hệ.
Và có lẽ, món quà ý nghĩa nhất mà thế hệ hôm nay có thể dành cho những người đã đi qua chiến tranh chính là sống thật tốt trong hòa bình.
Xin được tri ân cựu chiến binh Lê Nhân Tiếng – người con dân tộc Thổ quê hương Liên Hiệp, và những người lính đã dành một phần tuổi trẻ của mình cho những năm tháng đất nước gian lao.
Thời gian có thể đưa con người đi xa tuổi trẻ, nhưng không thể đưa những ký ức đẹp về một thời hoa lửa biến mất. Bởi có những câu chuyện càng để lâu, càng cần được kể lại.



