Một Đời Người Lính, Một Tấm Gương Sống
Ở xã Thạnh Tây, huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh, ai cũng biết đến ông Trần Văn Tám, sinh năm 1950, cựu chiến binh từng chiến đấu anh dũng trên mặt trận Tây Ninh những năm 1968–1975. Ông thuộc Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn 174, đơn vị hoạt động chủ yếu ở khu vực rừng Dương Minh Châu – Suối Đá – Bời Lời.
Ông Tám nhập ngũ vào mùa khô năm 1968. Chiến trường Tây Ninh lúc ấy vô cùng ác liệt, địch liên tục mở các cuộc càn quét lớn. Chàng thanh niên 18 tuổi ngày nào phải làm quen với hầm bí mật, hành quân trong đêm, thực hiện nhiệm vụ trinh sát – liên lạc đầy nguy hiểm.
Trong một trận đánh tháng 7/1972 tại Căn cứ Bời Lời, tiểu đoàn ông bị địch bao vây. Ông Tám cùng ba đồng đội được giao nhiệm vụ mở đường máu.
Một quả pháo 105mm nổ sát đội hình, mảnh đạn xuyên vào chân khiến ông trọng thương. Dù vậy, ông vẫn cố lết lên kéo đồng đội bị kẹt ra ngoài. Nhờ sự gan dạ ấy, đơn vị rút khỏi vòng vây an toàn.
Vết thương chiến tranh khiến ông đi khập khiễng đến tận bây giờ, nhưng ông thường nói:
“May mắn cho tôi là còn được trở về đất Tây Ninh.”
Sau ngày thống nhất 30/4/1975, ông trở về quê Thạnh Tây với đôi bàn tay trắng. Bằng nghị lực của người lính, ông khai hoang đất rừng, trồng mì, trồng mía, rồi chuyển sang nuôi bò.
Năm 1990, ông là một trong những hộ đầu tiên mạnh dạn đưa mô hình nuôi bò sữa về địa phương.
Dù đã ngoài bảy mươi, ông vẫn tham gia Hội Cựu chiến binh xã Thạnh Tây, đóng góp vào các chương trình “Đền ơn đáp nghĩa”, giúp đỡ hộ nghèo, hỗ trợ học sinh có hoàn cảnh khó khăn.
Hằng năm, ông đưa con cháu đi thắp nhang ở Nghĩa trang liệt sĩ Tân Biên, nhắc nhở:
“Nhớ quá khứ không phải để buồn, mà để biết mình phải sống tốt hơn.”
Câu chuyện thời hoa lửa không chỉ kể về một người lính, mà là bài học sống động về lòng yêu nước, nghị lực, trách nhiệm và lòng nhân ái. Đây là những giá trị cốt lõi mà mỗi học sinh – đặc biệt là học sinh trường THCS Lý Tự Trọng – cần rèn luyện để trở thành con người có ích cho xã hội.



