Cựu chiến binh

MỘT ĐỜI NGƯỜI MANG THEO BIÊN CƯƠNG

Câu chuyện như một chương tổng kết đời người lính: biên cương không chỉ là nơi từng đứng gác, mà trở thành một phần máu thịt, theo người lính suốt cuộc đời – từ tuổi trẻ đến khi tóc bạc.

Hưng Yên02/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bùi Văn Chốn rời biên giới khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng biên giới thì chưa bao giờ rời khỏi ông.

Nhiều người nghĩ biên cương là một địa danh. Với ông, biên cương là một phần đời. Nó không nằm trên bản đồ, mà nằm trong trí nhớ, trong thói quen, trong cách ông nhìn thế giới.

Có những năm tháng, ông đứng gác nơi rừng núi heo hút, nơi đường biên chỉ là một vạch mờ giữa đá và cây. Không cột mốc rõ ràng. Không hàng rào kiên cố. Chỉ có người lính và trách nhiệm.

Ngày ấy, ông không nghĩ nhiều. Không có thời gian để nghĩ. Giữ chốt, tuần tra, phục kích, đào công sự, tránh pháo kích. Mọi việc diễn ra theo bản năng sinh tồn và mệnh lệnh.

Chỉ đến khi rời quân ngũ, trở về quê, ông mới nhận ra: mình đã mang biên cương theo về nhà.

Ông vẫn giữ thói quen quan sát xung quanh rất kỹ. Vẫn giật mình với những âm thanh bất thường. Vẫn sống tiết kiệm, chắt chiu, như thể ngày mai có thể lại thiếu thốn.

Biên cương dạy ông cách sống có kỷ luật, có trách nhiệm, và biết đặt lợi ích chung lên trước bản thân. Nó cũng dạy ông rằng, có những thứ nếu mình không đứng ra giữ, sẽ không còn.

Khi tuổi đã cao, ông ít nói về chiến tranh. Nhưng mỗi khi nghe nhắc đến biên giới, ánh mắt ông lại trầm xuống. Không bi lụy, không tự hào quá mức. Chỉ là một nỗi lắng sâu.

Ông nói chậm rãi:
“Biên cương không chỉ là nơi mình từng ở. Nó là nơi đã làm nên con người mình.”

Một đời người có thể đi qua nhiều nơi. Nhưng với ông Bùi Văn Chốn, biên cương là nơi không bao giờ rời khỏi ký ức – dù thời gian có trôi xa đến đâu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn