Một đời người, một đời cống hiến
Năm 1954, chàng trai trẻ Phạm Công Nhận rời quê hương lên đường nhập ngũ. Những năm tháng chiến đấu đã để lại trong ông tình đồng đội, những ký ức không thể phai mờ và một niềm tự hào suốt đời. Nay tuổi đã cao, nhưng khi nhắc về một thời áo lính, những ký ức năm xưa vẫn như còn nguyên vẹn.
Năm 1936, tại quê hương xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng, ông Phạm Công Nhận cất tiếng khóc chào đời. Tuổi thơ ông lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều gian khó, khi quê hương vẫn chịu nhiều ảnh hưởng của chiến tranh và cuộc sống của người dân còn thiếu thốn.
Năm 1954, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Phạm Công Nhận lên đường nhập ngũ. Rời mái nhà thân thuộc, xa gia đình và quê hương, ông khoác lên mình bộ quân phục, trở thành người lính mang trong tim tình yêu quê hương và trách nhiệm với Tổ quốc.
Những ngày đầu trong quân ngũ chắc hẳn là những ngày tháng không dễ dàng. Cuộc sống người lính gắn với những cuộc hành quân, những ngày luyện tập gian khổ, những đêm xa nhà và nỗi nhớ người thân luôn thường trực. Nhưng chính trong gian khó ấy, người thanh niên Phạm Công Nhận đã trưởng thành hơn từng ngày, học được sự kỷ luật, lòng kiên trì và tinh thần đồng đội.
Đối với người lính, đồng đội là những người cùng chia sẻ với nhau từng bữa cơm, từng chặng đường hành quân và những lúc khó khăn nhất. Có những người bạn chiến đấu sau này trở về, nhưng cũng có những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Những ký ức ấy trở thành một phần sâu đậm trong cuộc đời ông, dù thời gian đã trôi qua nhiều năm.
Trong những năm tháng quân ngũ, ông Phạm Công Nhận đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để thực hiện nhiệm vụ của một người lính. Ông không nghĩ mình đang làm điều gì quá lớn lao. Với ông, khi Tổ quốc cần thì người thanh niên phải lên đường, đó là trách nhiệm và cũng là niềm tự hào.
Rồi chiến tranh đi qua, đất nước bước vào những ngày tháng hòa bình. Người lính năm nào trở về với quê hương Hà Bắc. Sau bao năm xa nhà, được trở lại nơi mình sinh ra và lớn lên có lẽ là một trong những niềm hạnh phúc giản dị nhất của người lính.
Thế nhưng trở về không có nghĩa là những năm tháng chiến tranh đã biến mất. Trong ký ức của người cựu chiến binh vẫn còn hình bóng của những người đồng đội, những chặng đường đã đi qua và những tháng ngày tuổi trẻ không thể trở lại.
Năm tháng tiếp tục trôi. Từ một chàng trai trẻ năm nào, ông Phạm Công Nhận nay đã bước vào tuổi xưa nay hiếm. Mái tóc bạc đi, sức khỏe không còn như trước, nhưng những kỷ niệm về một thời áo lính vẫn được ông gìn giữ trong lòng.
Nhìn lại cuộc đời mình, có lẽ điều ông trân trọng nhất không phải là những gì mình đã có, mà là những năm tháng đã được sống, được chiến đấu và được sát cánh cùng đồng đội vì quê hương, đất nước.



