MỘT ĐỜI QUÂN NGŨ ĐI QUA HAI CUỘC CHIẾN
Nhập ngũ từ năm 1959, bác Đỗ Xuân Phước là người lính trưởng thành qua nhiều giai đoạn lịch sử của quân đội. Từ chiến đấu trong những năm kháng chiến chống Mỹ đến công tác xây dựng, bảo vệ Tổ quốc sau hòa bình, bác luôn giữ trọn phẩm chất người quân nhân. Câu chuyện là hành trình bền bỉ của một đời gắn bó với quân ngũ.
Nhập ngũ từ năm 1959, bác Đỗ Xuân Phước là người lính trưởng thành qua nhiều giai đoạn lịch sử của quân đội.
Từ chiến đấu trong những năm kháng chiến chống Mỹ đến công tác xây dựng, bảo vệ Tổ quốc sau hòa bình, bác luôn giữ trọn phẩm chất người quân nhân.
Câu chuyện là hành trình bền bỉ của một đời gắn bó với quân ngũ.
PHẦN 2. CÂU CHUYỆN
Tôi gặp bác Đỗ Xuân Phước trong một buổi chiều yên tĩnh. Bác ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, mái tóc bạc trắng theo năm tháng, nhưng dáng ngồi vẫn thẳng, ánh mắt vẫn toát lên sự rắn rỏi của một người từng quen với kỷ luật quân đội.
Bác Đỗ Xuân Phước sinh năm 1937. Năm 1959, khi mới ngoài hai mươi tuổi, bác nhập ngũ trong bối cảnh đất nước còn chia cắt, chiến tranh ngày càng lan rộng. Những năm đầu quân ngũ, bác tham gia huấn luyện và chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ.
Bác kể: “Ngày đó, đi bộ đội là xác định xa nhà lâu dài. Không ai biết ngày trở về là khi nào.”
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, bác được biên chế vào đơn vị bộ binh, trực tiếp tham gia nhiều nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ địa bàn. Bom đạn ác liệt, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, nhưng tinh thần của người lính luôn được giữ vững.
Một kỷ niệm khiến bác nhớ mãi là những đợt hành quân dài ngày qua rừng núi. Lương thực mang theo ít ỏi, mỗi người chỉ có vài nắm gạo và chút muối vừng. Có những ngày cả đơn vị phải ăn rau rừng thay cơm.
“Khó khăn là thế, nhưng không ai kêu ca,” bác nói. “Vì ai cũng hiểu mình đang gánh trên vai nhiệm vụ của Tổ quốc.”
Trong đơn vị, bác dần trưởng thành, được tín nhiệm giao giữ cấp bậc trung sĩ, phụ trách chỉ huy tổ, đội. Công việc của người chỉ huy không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu, mà còn phải chăm lo đời sống, giữ vững tinh thần cho anh em.
Bác nhớ lại một lần đơn vị bị địch bắn phá dữ dội. Một số chiến sĩ hoang mang. Bác phải vừa động viên, vừa trực tiếp cùng anh em đào hầm, củng cố công sự.
“Lúc ấy tôi nghĩ, mình mà nao núng thì anh em sẽ dao động,” bác chia sẻ.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác tiếp tục ở lại quân đội, tham gia công tác huấn luyện, xây dựng lực lượng và bảo vệ Tổ quốc trong giai đoạn mới. Những năm tháng này không còn tiếng bom dồn dập, nhưng nhiệm vụ vẫn nặng nề, đòi hỏi kỷ luật và tinh thần trách nhiệm cao.
Bác gắn bó với quân đội cho đến năm 1986 thì nghỉ hưu. Gần ba mươi năm quân ngũ, bác đã đi qua cả chiến tranh và hòa bình, chứng kiến nhiều thế hệ chiến sĩ trưởng thành.
Với quá trình công tác lâu dài, liên tục và hoàn thành tốt nhiệm vụ, bác Đỗ Xuân Phước được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang cùng Kỷ niệm chương Cựu chiến binh Việt Nam.
Khi tôi hỏi bác điều gì khiến bác tự hào nhất, bác trầm ngâm rồi nói: “Không phải là huân chương, mà là việc tôi đã sống trọn vẹn với quân đội, với anh em.”
Câu chuyện khép lại khi ánh chiều buông xuống. Trước mắt tôi là hình ảnh một người lính đã dành cả đời cho quân ngũ, lặng lẽ nhưng bền bỉ, đúng với tinh thần của một thời hoa lửa.



