Cựu Thanh niên xung phong

MỘT ĐỜI TRI ÂN

Chiều hôm ấy, con đường nhỏ dẫn vào xã Phú Quới ngập trong ánh nắng cuối ngày. Gió từ con kênh trước nhà thổi vào mát rượi, mang theo mùi hương quen thuộc của đồng quê miền Tây. Chúng tôi tìm đến căn nhà nhỏ của bác Trần Văn Ký – người cựu Thanh niên xung phong đã đi qua những năm tháng chiến tranh đầy khói lửa.

Vĩnh Long09/06/2026BCH LCĐ Khoa Dược - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác ngồi trước hiên nhà, dáng người đã gầy đi theo năm tháng nhưng ánh mắt vẫn sáng và nụ cười vẫn hiền như thuở nào. Vừa thấy khách, bác chậm rãi đứng dậy đón vào nhà. Căn nhà đơn sơ chẳng có gì quý giá ngoài những tấm bằng khen cũ, vài tấm ảnh bạc màu treo trên vách và chiếc ba lô đã sờn quai được bác giữ gìn như một phần ký ức.

Khi nhắc đến những năm tháng tuổi trẻ, bác lặng đi vài giây. Đôi bàn tay đầy nếp nhăn run run mở chiếc hộp gỗ cũ, lấy ra từng tấm ảnh đã úa màu thời gian. Trong ảnh là những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi với nụ cười còn rất trẻ. Có người đã trở về, có người mãi nằm lại nơi chiến trường.

Bác nhìn thật lâu rồi khẽ nói:
“Hồi đó tụi tôi còn trẻ lắm… chỉ nghĩ đơn giản là đất nước cần thì mình đi thôi.”

Năm ấy, chiến tranh vẫn còn khốc liệt. Chàng thanh niên Trần Văn Ký khi ấy vừa tròn hai mươi tám tuổi đã rời quê hương Phú Quới để tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Ngày lên đường, hành trang mang theo chỉ vài bộ quần áo cũ cùng lời dặn nghẹn ngào của mẹ già.

Bác kể, thời ấy gian khổ trăm bề. Công việc của lực lượng Thanh niên xung phong không trực tiếp cầm súng chiến đấu ngoài mặt trận, nhưng hiểm nguy thì lúc nào cũng cận kề. Họ mở đường, tải lương thực, chuyển đạn, giữ liên lạc giữa các đơn vị. Có những đêm hành quân xuyên rừng, mưa tầm tã, vai ai cũng trĩu nặng nhưng chẳng ai than vãn nửa lời.

“Bom đạn thì sợ chứ con,” bác cười hiền, “nhưng nhìn đồng đội bên cạnh ai cũng cố gắng nên mình cũng không cho phép mình yếu lòng.”

Có lần, đơn vị của bác đang vận chuyển lương thực thì bất ngờ bị bom đánh gần đó. Đất đá tung mù trời. Sau trận bom, nhiều người bị thương nhưng tất cả vẫn tiếp tục lên đường vì phía trước còn đồng đội đang chờ tiếp tế.

Những năm tháng ấy đã để lại trong bác biết bao ký ức không thể nào quên.

Đến tháng 7 năm 1979, bác cùng đơn vị sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế tại Prey Veng. Nơi đất khách, cuộc sống còn khó khăn hơn gấp bội. Rừng sâu, sốt rét, thiếu lương thực và luôn đối mặt hiểm nguy.

Bác kể, nhiều đêm nằm giữa rừng, nhớ quê hương da diết. Nhớ tiếng gà gáy mỗi sáng, nhớ con đường làng sau cơn mưa và nhớ mẹ già đang mong tin con nơi quê nhà.

“Có người nhớ nhà quá mà khóc,” bác nói nhỏ, “nhưng sáng hôm sau lại lau nước mắt rồi tiếp tục nhiệm vụ.”

Trong những tháng ngày ấy, điều giúp họ vượt qua tất cả chính là tình đồng đội. Họ san sẻ cho nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, hai tiếng “đồng chí” trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.

Rồi chiến tranh cũng qua đi.

Ngày trở về quê hương, bác đứng thật lâu trước cổng nhà mình. Mảnh đất năm xưa vẫn đó nhưng nhiều thứ đã đổi thay. Đất nước hòa bình nhưng cuộc sống còn nhiều khó khăn. Người cựu Thanh niên xung phong năm nào lại tiếp tục bắt tay vào lao động, khai hoang ruộng đất, dựng lại cuộc sống từ đôi bàn tay chai sần.

Bác bảo:
“Hết chiến tranh thì mình tiếp tục góp sức xây quê hương. Cống hiến đâu chỉ có lúc cầm súng.”

Những năm sau này, bác vẫn tích cực tham gia công tác địa phương, giúp đỡ bà con và luôn đau đáu về những đồng đội cũ. Mỗi khi có dịp gặp lại nhau, họ lại ngồi kể chuyện chiến trường, nhắc tên những người đã hy sinh mà mắt ai cũng đỏ hoe.

Có lần, khi đi tìm hài cốt đồng đội, bác đứng rất lâu trước một ngôi mộ vô danh rồi nghẹn ngào:
“Nhiều người nằm xuống lúc còn chưa kịp biết hòa bình là gì…”

Chiều dần buông bên hiên nhà nhỏ. Ánh nắng cuối ngày phủ lên mái tóc bạc trắng của bác Trần Văn Ký. Bác ngồi lặng nhìn khoảng vườn xanh trước mặt, giọng chậm rãi:
“Bác chỉ mong thế hệ trẻ bây giờ sống tử tế, biết yêu quê hương đất nước và trân trọng hòa bình. Vì hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng nhiều mất mát lắm…”

Rời căn nhà nhỏ của bác, lòng chúng tôi vẫn còn đọng lại những cảm xúc khó gọi thành lời. Những câu chuyện bác kể không chỉ là ký ức của một đời người, mà còn là bài học về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ.

Bác Trần Văn Ký – người cựu Thanh niên xung phong bình dị ấy – như một ngọn lửa âm thầm vẫn đang cháy mãi giữa đời thường, nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết sống có trách nhiệm, biết yêu thương và tiếp nối những giá trị đẹp mà cha anh đã dày công vun đắp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn