Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

MỘT ĐỜI VÌ ĐỒNG ĐỘI VÀ QUÊ HƯƠNG

Không chỉ để lại dấu ấn trong quân đội, Đại tướng Lê Văn Dũng còn dành trọn những năm tháng sau khi nghỉ hưu để chăm lo cho đồng đội và quê hương. Câu chuyện khắc họa một con người sống vì nghĩa tình, chọn cách cống hiến lặng lẽ, bền bỉ, không phô trương.

Hưng Yên24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu chỉ nhìn vào khu vườn dừa xanh mát ven tỉnh lộ 883 ở xã An Hiệp, ít ai biết rằng nơi ấy không chỉ là chốn an cư của một vị tướng về hưu, mà còn là điểm khởi đầu cho rất nhiều việc làm nghĩa tình mà Đại tướng Lê Văn Dũng âm thầm thực hiện suốt nhiều năm.

Ông không lập quỹ riêng, không đứng tên dự án lớn. Ông chỉ đi, gặp, hỏi và kết nối – như cách một người lính cũ đi tìm lại đồng đội của mình.

Tìm đồng đội sau chiến tranh

Sau khi nghỉ hưu năm 2011, thay vì nghỉ ngơi hoàn toàn, Đại tướng Lê Văn Dũng dành nhiều thời gian trở lại những địa bàn từng gắn bó. Ông tìm đến từng nhà đồng đội cũ, hỏi thăm cuộc sống, sức khỏe, gia cảnh.

Có người bệnh nặng, có người neo đơn, có người sống trong căn nhà dột nát. Ông không ghi chép nhiều, nhưng nhớ rất kỹ. Sau mỗi chuyến đi, ông lại âm thầm liên hệ với bạn bè, doanh nghiệp, đơn vị quen biết để tìm cách hỗ trợ.

“Mình còn sống là còn phải lo cho anh em,” ông nói ngắn gọn, như một mệnh lệnh tự thân.

Những căn nhà nghĩa tình mọc lên

Từ những chuyến đi ấy, hàng chục căn nhà tình nghĩa đã được dựng lên ở nhiều địa phương trong tỉnh Bến Tre. Không có lễ khánh thành rình rang. Nhiều gia đình chỉ biết đó là “nhà do bác Bảy Dũng vận động”.

Với ông, giúp đồng đội không phải là làm từ thiện, mà là trả món nợ nghĩa tình của người còn sống với người đã hy sinh một phần đời cho đất nước.

Nước sạch cho quê hương

Một trong những việc làm để lại dấu ấn rõ nét nhất của ông là đưa nước sạch về xã Phong Mỹ. Năm 2006, trong một lần về thăm quê, thấy bà con còn thiếu nước sinh hoạt, ông trăn trở.

Không chờ ngân sách địa phương, ông vận động Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam tài trợ xây dựng hệ thống cấp nước từ TP. Bến Tre về xã, trị giá 25.000 USD. Nhờ đó, Phong Mỹ trở thành xã đầu tiên trong tỉnh có nước máy.

Đến những năm hạn mặn khốc liệt 2016, khi nhiều nơi khốn đốn vì thiếu nước, người dân Phong Mỹ vẫn có nước sinh hoạt. Họ gọi đó là “nước bác Bảy Dũng” – cái tên mộc mạc nhưng chứa đựng sự biết ơn sâu sắc.

Gắn bó với những việc chung của làng xã

Không dừng lại ở nước sạch, ông còn tích cực vận động xây dựng các công trình văn hóa, xã hội tại địa phương. Khi xã An Hiệp xây dựng đền thờ liệt sĩ, ông đứng ra huy động bà con, người thân, bạn bè được 150 triệu đồng để hỗ trợ chính quyền xã.

Với ông, chăm lo cho quê hương không phải là trách nhiệm của chức vụ, mà là bổn phận của người con đi xa trở về.

Làm việc nghĩa không cần ghi nhận

Điều đặc biệt ở Đại tướng Lê Văn Dũng là ông không bao giờ nhắc nhiều về những việc mình làm. Nhiều người chỉ biết khi chính quyền địa phương hoặc người dân kể lại.

Ông không xem đó là thành tích. Ông chỉ nghĩ đơn giản:
“Mình có điều kiện hơn anh em thì phải chia sẻ.”

Ngay cả những chiến sĩ nghĩa vụ được bố trí hỗ trợ sinh hoạt, ông cũng coi như con cháu trong nhà. Khi họ hoàn thành nghĩa vụ, ông tìm cách giúp học nghề, tìm việc làm ổn định – để họ có một tương lai vững vàng hơn.

Một đời trọn nghĩa

Ở tuổi ngoài bảy mươi, Đại tướng Lê Văn Dũng vẫn giữ thói quen đi thăm hỏi, gọi điện hỏi han đồng đội cũ. Ông sống chậm, nhưng không ngơi nghỉ trong những việc nghĩa tình.

Chiến tranh đã lùi xa, quân hàm đã nằm yên trong ký ức, nhưng nghĩa đồng đội và tình quê hương thì chưa bao giờ rời khỏi ông.

Một đời binh nghiệp khép lại bằng sự giản dị; một đời làm người được tiếp nối bằng những việc làm lặng lẽ. Đó chính là cách Đại tướng Lê Văn Dũng chọn để sống nốt phần đời còn lại – vì đồng đội, vì quê hương, không cần ai nhắc tên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn