Một đơn vị chỉ còn lại 5 người vẫn giữ vững trận địa suốt 2 ngày đêm
Một đơn vị chỉ còn lại 5 người vẫn giữ vững trận địa suốt 2 ngày đêm
Giữa một khoảng đồi trọc cháy xém vì bom đạn ở dãy Trường Sơn, trận địa gần như bị xóa sổ sau đợt tấn công dữ dội. Hầm hào sụp đổ, cây cối gãy đổ ngổn ngang, khói vẫn còn âm ỉ bốc lên từ những hố bom chưa kịp nguội.
Khi tiếng súng tạm lắng, chỉ còn lại năm người.
Họ nhìn nhau trong im lặng. Không cần nói, ai cũng hiểu: đơn vị đã chịu tổn thất nặng nề. Nhưng mệnh lệnh giữ chốt vẫn còn đó. Và phía sau họ là cả một tuyến phòng thủ cần được bảo vệ.
Người lớn tuổi nhất trong nhóm – anh Hòa – khẽ nói:
“Còn người là còn trận địa.”
Bốn người còn lại gật đầu.
Họ nhanh chóng kiểm tra lại vũ khí, gom góp từng viên đạn còn sót lại, gia cố lại những đoạn hào chưa sập. Nước đã cạn, lương khô chỉ còn lại vài mẩu nhỏ. Nhưng không ai nhắc đến chuyện rút lui.
Đêm xuống, địch lại tiến công.
Năm con người chia nhau từng vị trí. Tiếng súng vang lên rời rạc nhưng dứt khoát. Mỗi phát bắn đều được tính toán kỹ lưỡng, không được phép lãng phí. Có lúc địch áp sát, họ phải dùng cả lựu đạn, cả cuốc xẻng, thậm chí là tay không để giữ từng tấc đất.
Một người bị thương ở vai. Anh Hòa xé vội mảnh áo băng lại, rồi đặt anh vào vị trí ít nguy hiểm hơn. Nhưng người lính ấy chỉ lắc đầu, vẫn cố giữ khẩu súng trên tay.
“Còn bắn được… là còn giữ.”
Sáng ngày thứ hai, mặt trời lên cao, cái nóng thiêu đốt càng làm vết thương thêm rát buốt. Môi ai cũng nứt nẻ, cổ họng khô khốc. Nhưng không ai rời vị trí.
Địch tiếp tục dồn ép.
Trận địa chỉ còn lại những đoạn hào nông, nhưng năm con người ấy vẫn kiên cường bám trụ. Họ thay nhau quan sát, thay nhau chiến đấu, có lúc chỉ cần một ánh mắt cũng hiểu ý nhau.
Thời gian như kéo dài vô tận.
Đến đêm thứ hai, khi cả năm gần như kiệt sức, tiếng súng phía sau bất ngờ vang lên mạnh mẽ hơn. Đơn vị chi viện đã đến.
Những bước chân dồn dập tiến lên. Lực lượng ta tràn qua trận địa, đẩy lùi địch.
Anh Hòa ngồi tựa vào thành hào, nhìn đồng đội đang tiến lên phía trước. Bốn người còn lại cũng lặng lẽ ngồi xuống, không ai còn đủ sức để nói thêm điều gì.
Hai ngày đêm.
Chỉ năm con người.
Nhưng họ đã giữ vững cả một trận địa.
Giữa chiến tranh khốc liệt, có những chiến công không cần đến những con số lớn.
Chỉ cần còn người đứng vững.
Là còn đất.



