Bài viết

Một em bé kể về tuổi thơ thời bom đạn.

Nghệ An07/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi là một em bé lớn lên trong những năm chiến tranh, khi tuổi thơ gắn liền với tiếng còi báo động và những lần chạy xuống hầm trú ẩn. Với tôi khi ấy, những âm thanh ấy vừa quen vừa đáng sợ, nhưng dần dần lại trở thành một phần của cuộc sống hằng ngày.

Mỗi khi còi vang lên, tôi lại nắm chặt tay mẹ, chạy thật nhanh xuống hầm cùng mọi người. Trong hầm, tôi thường ngồi nép bên người lớn, nghe họ nói chuyện nhỏ nhẹ hoặc kể vài câu chuyện để quên đi tiếng động bên ngoài. Có lúc tôi còn thiếp đi trong tiếng bom xa xa mà không hiểu hết điều gì đang xảy ra.

Khi trở lại mặt đất, tôi thấy có những con đường bị hư hại, những mái nhà không còn nguyên vẹn. Nhưng người lớn luôn cố gắng dọn dẹp, sửa chữa và tiếp tục cuộc sống. Tôi cũng giúp những việc nhỏ như nhặt đồ, mang nước hay ngồi yên để không làm mọi người thêm lo lắng.

Tuổi thơ của tôi không có nhiều trò chơi như những đứa trẻ khác, nhưng tôi lại nhớ rất rõ tình cảm của mọi người xung quanh. Hàng xóm giúp đỡ nhau, trẻ con chơi cùng nhau trong những khoảng thời gian hiếm hoi yên bình, và ai cũng cố gắng giữ cho nhau sự an tâm.

Nhiều năm sau, khi nghĩ lại, tôi hiểu rằng tuổi thơ thời bom đạn tuy thiếu thốn và nhiều sợ hãi, nhưng cũng là quãng thời gian tôi cảm nhận rõ nhất sự che chở, tình người và mong ước giản dị về một cuộc sống hòa bình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Một em bé kể về tuổi thơ thời bom đạn. | Câu chuyện thời hoa lửa