Một em bé liên lạc kể về việc đưa thư bí mật.
“Lúc đó tôi chỉ khoảng mười ba, mười bốn tuổi, người nhỏ nên được giao làm liên lạc. Công việc của tôi là đưa thư bí mật giữa các tổ chiến đấu trong phố cổ Hà Nội. Thư thường được gấp rất nhỏ, bọc nilon hoặc giấu trong ruột bút, có khi nhét vào ống tre.
Mỗi lần nhận lệnh, tôi phải thuộc đường đi trước, vì đi lại nhiều chốt kiểm soát và lính Pháp tuần tra. Có khi tôi giả làm người đi bán hàng rong, có khi lại chạy thật nhanh qua những con ngõ đã bị đục thông tường. Tim đập rất mạnh mỗi khi nghe tiếng giày lính gần đó, nhưng tôi không được phép dừng lại hay quay đầu.
Có lần tôi bị chặn lại hỏi giấy tờ, phải bình tĩnh nói dối rằng đi tìm người thân. Khi thoát ra được, tôi mới dám thở mạnh. Đến nơi, tôi chỉ cần trao mẩu giấy nhỏ rồi lại quay về ngay, vì còn nhiều chuyến khác đang chờ.
Lúc ấy tôi không nghĩ mình làm việc lớn lao gì, chỉ biết rằng nếu thư đến đúng chỗ, các chú bộ đội sẽ kịp bố trí chiến đấu, và Hà Nội sẽ giữ được từng con phố.”



