MỘT GÁO NƯỚC GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Giữa chiến trường miền Nam đầy khói lửa,Nguyễn Văn Lộc từng nhận một gáo nước từ tay người má xa lạ và một lời hứa giản dị từ người đồng đội: “Bỏ sao được mà bỏ.” Nhiều năm trôi qua, vết thương trên cơ thể đã thành sẹo, nhưng những ân tình năm ấy vẫn còn nguyên trong ký ức. Một câu chuyện mộc mạc, nghẹn ngào về người lính miền Tây và những tình người không bao giờ phai giữa chiến tranh.

Tôi tên Nguyễn Văn Lộc người con miệt thứ Kiến An. Hồi còn trẻ, tôi sống cũng như bà con mình thôi, sáng lo công chuyện, chiều về phụ gia đình. Rồi chiến tranh tới, cuộc sống đang yên lành tự nhiên đổi khác. Tôi theo đơn vị ra chiến trường miền Nam, lúc đó trong bụng chỉ nghĩ mình còn trẻ, còn sức thì góp chút công sức cho quê hương.
Có một chuyện tôi nhớ hoài, dù tới giờ đã qua nhiều năm rồi.
Hôm đó đơn vị đang hành quân qua một vùng đồng trống. Trời miền Nam nắng gắt, đi từ sáng tới trưa mà nước mang theo gần cạn. Anh em ai cũng mệt, nhưng không ai than. Đi được một đoạn, tôi thấy một bụi tre bên đường, phía dưới có cái lu nước của nhà dân. Một bà má lớn tuổi từ trong nhà bước ra, đem nước cho anh em uống.
Bả nói tỉnh queo: “Uống đi mấy chú, đường còn xa lắm.”
Tụi tôi uống mỗi người một ngụm, rồi cảm ơn bả mà đi. Chuyện nhỏ vậy thôi, nhưng sau này tôi nhớ hoài. Giữa lúc chiến tranh, một gáo nước của người dân cũng quý như vàng.
Chiều hôm đó, đơn vị chúng tôi gặp một trận đánh bất ngờ. Tiếng súng nổ lên từ phía trước, anh em lập tức tản ra tìm chỗ trú. Tôi chạy nép xuống một con mương cạn, phía trên là mấy bụi cỏ mọc um tùm. Đạn bay nghe vù vù trên đầu. Lúc đó tôi không nghĩ gì nhiều. Chỉ thấy đất dưới người rung lên, rồi nghe anh em gọi nhau. Tôi đang định bò sang chỗ một đồng đội thì một tiếng nổ vang lên. Người tôi bị hất xuống, chân trái đau dữ dội.
Tôi đưa tay sờ xuống chân, thấy máu. Tôi biết mình bị thương rồi. Tôi cố bò đi, nhưng chân không còn nghe lời nữa. Đang lúc đó, một người anh em quay lại tìm tôi. Ảnh vừa kéo tôi vừa nói: “Xưa, ráng chịu nghen. Tụi mình đưa chú ra.”
Tôi còn nhớ tôi nói: “Đừng bỏ tui nghen.”
Ảnh cười, nói: “Bỏ sao được mà bỏ.”
Vậy đó. Chỉ một câu nói đơn giản mà tôi nhớ tới giờ. Sau đó tôi được đưa về tuyến sau chữa trị. Những ngày nằm một chỗ, tôi mới có thời gian nghĩ nhiều. Tôi nhớ nhà, nhớ mùi cơm má nấu, nhớ con đường đất trước sân. Nhưng nhớ nhất vẫn là anh em trong đơn vị.
Có người sau này tôi còn gặp lại. Có người thì không.Tôi trở thành thương binh từ trận đánh đó. Cái chân mang thương tật tới tận bây giờ, đi đứng không còn được như trước. Nhưng nói thiệt, cái đau của vết thương rồi cũng quen. Cái khó quên nhất là những người đã từng ở bên mình mà không còn nữa.
Sau ngày đất nước yên bình, tôi có dịp trở lại vùng đất năm xưa. Cảnh vật thay đổi nhiều lắm. Đường sá khang trang hơn, nhà cửa cũng đông đúc hơn. Tôi đứng một hồi lâu mà cứ nhớ tới những ngày cũ.
Tôi không nhớ chính xác mình đã đi qua bao nhiêu trận. Nhưng tôi nhớ một gáo nước của bà má miền Nam, nhớ câu nói của người đồng đội kéo tôi ra khỏi trận đánh, và nhớ những người đã nằm lại.
Tôi nghĩ đời người có những chuyện nhỏ thôi mà nhớ cả đời.
Với tôi, chiến tranh là vậy. Không chỉ có tiếng súng hay những trận đánh. Nó còn là tình người giữa lúc khó khăn, là một ngụm nước người dân cho bộ đội, là bàn tay đồng đội nắm lấy mình lúc tưởng chừng không còn đứng dậy được.
Bây giờ tôi là thương binh, tuổi cũng đã cao. Tôi chỉ mong con cháu sau này được sống cuộc đời bình thường. Sáng đi làm, chiều về ăn cơm với gia đình, tối ngủ một giấc thiệt ngon. Vậy thôi.
Tụi tôi ngày trước chịu cực cũng chỉ mong có được những ngày bình yên như vậy.



