Bài viết

Một giao liên kể về vượt rừng.

Nghệ An07/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi làm giao liên từ khi còn rất trẻ, nhiệm vụ là mang công văn, tài liệu và dẫn đường cho cán bộ qua những tuyến rừng núi hiểm trở. Mỗi chuyến đi thường bắt đầu từ sáng sớm hoặc lúc trời đã chạng vạng, khi dễ tránh được sự chú ý của địch.

Con đường trong rừng không có lối rõ ràng, chỉ dựa vào dấu hiệu quen thuộc như gốc cây, tảng đá hay đoạn suối để định hướng. Có những ngày mưa rừng kéo dài, đường trơn trượt, tôi phải bám vào dây rừng hoặc rễ cây để di chuyển. Ba lô nhỏ nhưng chứa những tài liệu quan trọng nên lúc nào cũng phải giữ thật cẩn thận, không để ướt hay thất lạc.

Nhiều lần đi qua khu vực có địch càn quét, tôi phải nằm im trong bụi rậm hàng giờ liền, chờ chúng đi qua mới tiếp tục hành trình. Tim đập rất mạnh nhưng không được phép gây tiếng động. Có khi đói và mệt, tôi chỉ dám ăn tạm vài quả rừng hái vội trên đường.

Điều tôi nhớ nhất là cảm giác khi đến được điểm giao liên an toàn. Chỉ cần trao đúng tài liệu cho đúng người, tôi lại lập tức quay trở lại tuyến đường cũ để nhận nhiệm vụ mới. Không có nhiều thời gian nghỉ ngơi, vì công việc luôn nối tiếp nhau không dứt.

Qua những chuyến vượt rừng ấy, tôi hiểu rằng công việc giao liên tuy thầm lặng nhưng rất quan trọng. Mỗi bước chân của tôi góp phần giữ cho thông tin giữa các đơn vị không bị gián đoạn, giúp việc chỉ huy và phối hợp trên chiến trường được kịp thời và chính xác.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn