MỘT GIÂY TRƯỚC KHI MÌN NỔ
Câu chuyện tập trung vào khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng ám ảnh: một giây trước khi mìn nổ. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng lại, và bản năng sinh tồn thay thế mọi suy nghĩ.
Có những khoảnh khắc trong đời người chỉ kéo dài đúng một giây, nhưng đủ để in dấu suốt cả cuộc đời.
Ông Bùi Văn Chốn nhớ rất rõ một giây trước khi mìn nổ.
Hôm đó, đơn vị đang di chuyển qua khu vực nghi ngờ có mìn. Tất cả đều đi rất chậm. Từng bước chân đặt xuống đều được cân nhắc.
Bất chợt, ông nghe thấy một âm thanh rất nhỏ – không rõ là gì. Không phải tiếng nổ. Không phải tiếng gọi. Chỉ là một cảm giác bất thường.
Trong một giây ấy, đầu óc ông trống rỗng. Không kịp nghĩ. Không kịp sợ. Cơ thể phản ứng trước khi lý trí kịp can thiệp.
Rồi mìn nổ.
Âm thanh chát chúa. Đất đá tung lên. Không khí như bị xé toạc. Ông bị hất ngã xuống đất.
Khoảnh khắc sau đó, ông không nghe thấy gì. Tai ù đi. Mắt mờ. Chỉ cảm nhận được mình vẫn còn thở.
Sau này nghĩ lại, ông nói:
“Cái đáng sợ không phải là tiếng nổ, mà là giây trước đó.”
Bởi trong giây ấy, con người nhận ra sự mong manh tuyệt đối của sinh mạng. Không có anh hùng. Không có chuẩn bị. Chỉ có ranh giới mỏng như sợi tóc giữa sống và chết.



