Bài viết

Một góc nhỏ của chiến hào

Giữa mùa hè đỏ lửa năm 1972, tại một góc nhỏ của chiến hào phía Đông Bắc Thành cổ, có một căn hầm chốt của tiểu đội do anh Hùng làm tiểu đội trưởng. Dù bom đạn cày xới khiến mặt đất không còn một ngọn cỏ xanh, nhưng bên trong căn hầm ẩm thấp ấy, anh Hùng lại treo một chiếc mũ cối cũ, trong đó cắm mấy nhành hoa dại trắng muốt mà anh tìm thấy ở ven sông Thạch Hãn

Quảng Trị24/01/2026Nguyễn Thị Thanh Trà (Đoàn xã Nam Gianh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa mùa hè đỏ lửa năm 1972, tại một góc nhỏ của chiến hào phía Đông Bắc Thành cổ, có một căn hầm chốt của tiểu đội do anh Hùng làm tiểu đội trưởng. Dù bom đạn cày xới khiến mặt đất không còn một ngọn cỏ xanh, nhưng bên trong căn hầm ẩm thấp ấy, anh Hùng lại treo một chiếc mũ cối cũ, trong đó cắm mấy nhành hoa dại trắng muốt mà anh tìm thấy ở ven sông Thạch Hãn.

Đồng đội thường trêu: "Bom rơi sát đầu rồi, cơm còn chẳng có mà ăn, anh còn bày đặt cắm hoa làm gì?". Anh Hùng chỉ cười: "Nhìn thấy hoa, mình mới thấy cái đẹp, mới thấy mình còn đang sống để mà giữ đất này các ông ạ".

Một ngày nọ, trận đánh diễn ra vô cùng khốc liệt. Quân địch tràn lên sau những đợt pháo kích dữ dội. Anh Hùng đã đứng trên chiến hào, bắn đến viên đạn cuối cùng để che chắn cho đồng đội rút về phía sau. Anh đã hy sinh ngay tại cửa hầm.

Sáng hôm sau, khi khói bom tạm tan, đồng đội quay lại tìm anh. Họ thấy anh nằm đó, thanh thản như đang ngủ. Điều kỳ diệu là chiếc mũ cối treo trong hầm vẫn còn nguyên vẹn, và những nhành hoa dại ấy dường như lại càng trắng hơn giữa màu tro xám của đạn bom. Những người lính trẻ năm ấy đã cùng nhau hứa: "Dù chỉ còn một người, cũng phải giữ bằng được Thành cổ, để hoa có thể nở lại trên vùng đất này".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Một góc nhỏ của chiến hào | Câu chuyện thời hoa lửa