Người có công giúp đỡ cách mạng

Một Góc Tự hào của người cựu chiến binh năm xưa

Những tờ giấy phủ bụi mờ thời gian và niềm tự hào, khuôn mặt bừng sáng khi nhớ lại những ký ức năm xưa của người bộ đội cụ Hồ

Tuyên Quang31/07/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, có những con người bình dị mà phi thường. Họ không tự nhận mình là anh hùng, nhưng chính cuộc đời và những năm tháng cống hiến lặng thầm của họ đã góp phần làm nên độc lập, tự do cho Tổ quốc. Ông Quan Văn Thạch, người con của thôn Bản Tụm, xã Tân Mỹ, tỉnh Tuyên Quang, là một trong những con người như thế – một người lính Cụ Hồ bước ra từ thời hoa lửa của dân tộc.

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Tân Mỹ giàu truyền thống cách mạng, ông Quan Văn Thạch sớm hun đúc trong mình lòng yêu nước, tinh thần căm thù giặc và khát vọng được góp sức bảo vệ non sông. Khi Tổ quốc cần, ông đã gác lại những lo toan riêng của gia đình, tình cảm quê hương, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với quân ngũ, với những chặng hành quân gian khổ, những năm tháng sống và chiến đấu giữa bom đạn khốc liệt.

Trong ký ức của ông, chiến tranh không chỉ là tiếng súng, tiếng bom, mà còn là những bữa cơm vội bên đường hành quân, những đêm rừng mưa ướt lạnh, những lần chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm giữa đồng đội. Đó là tình đồng chí, đồng đội keo sơn – thứ tình cảm đã giúp những người lính vượt qua sợ hãi, vượt qua gian nan để vững vàng tiến về phía trước. Với người lính năm xưa, điều lớn nhất mà họ mang theo không chỉ là khẩu súng, mà còn là niềm tin vào ngày đất nước hòa bình, Nhân dân được sống trong tự do, ấm no.

Những năm tháng ở chiến trường đã tôi luyện trong ông bản lĩnh, ý chí và phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ: trung thành với Đảng, tận tụy với Nhân dân, sống giản dị, khiêm nhường và giàu nghĩa tình. Dù đối mặt với muôn vàn hiểm nguy, ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ, góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc.

Ngày đất nước thống nhất, người lính năm xưa trở về quê hương Bản Tụm. Chiến tranh đã lùi xa, tiếng súng đã ngừng, nhưng những năm tháng chiến đấu vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức của người cựu chiến binh. Trở về đời thường, ông mang theo không chỉ là những ký ức về một thời hoa lửa, mà còn là những tấm bằng, những phần thưởng cao quý ghi dấu chặng đường quân ngũ và những năm tháng cống hiến của mình.

Qua năm tháng, những giấy tờ, kỷ vật ấy đã có phần sờn cũ bởi thời gian, nhưng với ông, đó vẫn là những tài sản tinh thần vô giá. Ông cẩn thận gìn giữ, đặt những tấm bằng, huân chương, huy chương và huy hiệu tại nơi trang trọng nhất trong ngôi nhà. Bởi với ông, mỗi tấm huân chương không đơn thuần là một phần thưởng, mà phía sau đó là cả một câu chuyện, một chặng đường, một ký ức không thể nào quên. Đó có thể là những ngày tháng hành quân giữa bom đạn, là những trận chiến đấu khốc liệt, là tình đồng chí, đồng đội, là những người đã cùng ông đi qua chiến tranh và cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Trong những kỷ vật được ông trân trọng gìn giữ có Huy hiệu 60 năm tuổi Đảng, Huy chương tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh, Huy hiệu trực tiếp đánh vào Sài Gòn năm 1975, cùng nhiều phần thưởng cao quý như Huân chương Quyết thắng, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất, hạng Nhì, hạng Ba, Huân chương Kiến công hạng Ba và Huân chương Kháng chiến hạng Nhì. Những tấm huân, huy chương ấy đã nhuốm màu thời gian, nhưng giá trị và ý nghĩa của chúng thì vẫn vẹn nguyên. Chúng như những chứng nhân lặng thầm kể lại một phần cuộc đời người lính, kể về một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Giờ đây, khi đã trở về với cuộc sống đời thường, những kỷ vật ấy vẫn được ông gìn giữ như gìn giữ một phần ký ức của chính cuộc đời mình. Mỗi khi mở ra, từng tấm bằng, từng huân chương lại như đưa người cựu chiến binh trở về với những năm tháng không thể nào quên – nơi có những người đồng đội thân thương, những chặng đường hành quân gian khổ và cả những thời khắc sinh tử giữa chiến trường.

Đối với thế hệ trẻ xã Tân Mỹ hôm nay, câu chuyện về người lính Cụ Hồ Quan Văn Thạch không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà còn là nguồn cảm hứng sống. Đó là bài học về lòng yêu nước, về tinh thần cống hiến, về trách nhiệm của mỗi người đối với quê hương, đất nước. Những tấm huân chương, huy chương dù đã cũ theo năm tháng nhưng vẫn mang trong mình một giá trị không thể phai mờ: nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng, hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Hòa bình hôm nay được xây dựng từ những hy sinh thầm lặng, từ tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao thế hệ cha anh.

“Câu chuyện Thời Hoa lửa” của ông Quan Văn Thạch chính là một mảnh ghép chân thực và xúc động trong bức tranh lịch sử của quê hương Tân Mỹ. Những kỷ vật đã sờn cũ vẫn nằm trang trọng trong ngôi nhà, nhưng câu chuyện phía sau chúng sẽ còn được kể lại cho các thế hệ mai sau. Để mỗi người trẻ hôm nay hiểu hơn về giá trị của hòa bình, biết trân trọng những gì mình đang có và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.

Bởi dù thời gian có thể làm phai màu giấy mực, làm những tấm bằng, huân chương nhuốm màu năm tháng, nhưng những ký ức về một thời hoa lửa, những hy sinh của thế hệ đi trước và tinh thần người lính Cụ Hồ sẽ mãi là những giá trị không thể phai mờ. Đó chính là ngọn lửa truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, soi đường cho tuổi trẻ hôm nay tiếp bước cha anh, dựng xây quê hương Tân Mỹ ngày càng giàu đẹp, góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam thân yêu.

Video / Phóng sự

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn