Một hình ảnh đẹp của người mẹ Việt Nam
Nhắc đến chiến tranh, người ta thường nhớ đến những trận đánh, những người chiến sĩ nơi chiến trường và những chiến công của dân tộc. Nhưng phía sau những chiến công ấy còn có một lực lượng vô hình mà vô cùng lớn lao: những người mẹ. Họ là những người tiễn con ra trận, chờ đợi trong khắc khoải và nhiều khi phải nhận lại tin dữ về sự hy sinh của con. Mẹ Lê Thị Viễn là một trong những người mẹ như thế. Sinh năm 1917, mẹ đã trải qua những năm tháng đất nước nhiều biến động. Mẹ chỉ có một người con duy nhất là Lê Quang Xin. Đối với mẹ, người con ấy không chỉ là máu thịt mà còn là niềm vui, niềm hy vọng và điểm tựa của tuổi già. Khi đất nước cần, Lê Quang Xin đã lên đường. Người mẹ nào có con ra trận cũng mong con mình bình an trở về. Nhưng tình yêu dành cho con không thể khiến mẹ ngăn cản con thực hiện nghĩa vụ đối với quê hương. Trong sự lo lắng của một người mẹ có lẽ còn có niềm tự hào khi thấy con mình sống có trách nhiệm với đất nước. Rồi chiến tranh đã cướp đi người con duy nhất của mẹ. Không có từ ngữ nào có thể diễn tả trọn vẹn cảm giác của một người mẹ khi nhận tin con hy sinh. Đó là sự đau đớn, trống vắng và nhớ thương. Một phần cuộc đời mẹ dường như đã bị lấy đi cùng với người con. Nhưng mẹ vẫn tiếp tục sống. Sự sống tiếp tục ấy không có nghĩa là nỗi đau biến mất. Ngược lại, có lẽ nỗi đau luôn ở đó, chỉ là mẹ đã học cách mang nó theo mình. Mẹ sống với ký ức về con, với niềm tự hào rằng người con duy nhất của mình đã hy sinh vì Tổ quốc. Hình ảnh ấy đại diện cho biết bao bà mẹ Việt Nam. Họ không trực tiếp cầm súng nhưng sự hy sinh của họ cũng lớn lao không kém. Họ đã trao cho đất nước những gì quý giá nhất của mình. Nếu những người lính hy sinh tuổi trẻ và tính mạng trên chiến trường, thì những người mẹ phải sống với khoảng trống sau chiến tranh. Đó là một sự hy sinh kéo dài trong suốt cuộc đời. Mẹ Lê Thị Viễn đã trở thành biểu tượng của tình mẫu tử, lòng yêu nước và sự kiên cường. Cuộc đời mẹ giúp thế hệ hôm nay hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình. M
Nhắc đến chiến tranh, người ta thường nhớ đến những trận đánh, những người chiến sĩ nơi chiến trường và những chiến công của dân tộc. Nhưng phía sau những chiến công ấy còn có một lực lượng vô hình mà vô cùng lớn lao: những người mẹ. Họ là những người tiễn con ra trận, chờ đợi trong khắc khoải và nhiều khi phải nhận lại tin dữ về sự hy sinh của con. Mẹ Lê Thị Viễn là một trong những người mẹ như thế.
Sinh năm 1917, mẹ đã trải qua những năm tháng đất nước nhiều biến động. Mẹ chỉ có một người con duy nhất là Lê Quang Xin. Đối với mẹ, người con ấy không chỉ là máu thịt mà còn là niềm vui, niềm hy vọng và điểm tựa của tuổi già.
Khi đất nước cần, Lê Quang Xin đã lên đường. Người mẹ nào có con ra trận cũng mong con mình bình an trở về. Nhưng tình yêu dành cho con không thể khiến mẹ ngăn cản con thực hiện nghĩa vụ đối với quê hương. Trong sự lo lắng của một người mẹ có lẽ còn có niềm tự hào khi thấy con mình sống có trách nhiệm với đất nước.
Rồi chiến tranh đã cướp đi người con duy nhất của mẹ.
Không có từ ngữ nào có thể diễn tả trọn vẹn cảm giác của một người mẹ khi nhận tin con hy sinh. Đó là sự đau đớn, trống vắng và nhớ thương. Một phần cuộc đời mẹ dường như đã bị lấy đi cùng với người con.
Nhưng mẹ vẫn tiếp tục sống. Sự sống tiếp tục ấy không có nghĩa là nỗi đau biến mất. Ngược lại, có lẽ nỗi đau luôn ở đó, chỉ là mẹ đã học cách mang nó theo mình. Mẹ sống với ký ức về con, với niềm tự hào rằng người con duy nhất của mình đã hy sinh vì Tổ quốc.
Hình ảnh ấy đại diện cho biết bao bà mẹ Việt Nam. Họ không trực tiếp cầm súng nhưng sự hy sinh của họ cũng lớn lao không kém. Họ đã trao cho đất nước những gì quý giá nhất của mình.
Nếu những người lính hy sinh tuổi trẻ và tính mạng trên chiến trường, thì những người mẹ phải sống với khoảng trống sau chiến tranh. Đó là một sự hy sinh kéo dài trong suốt cuộc đời.
Mẹ Lê Thị Viễn đã trở thành biểu tượng của tình mẫu tử, lòng yêu nước và sự kiên cường. Cuộc đời mẹ giúp thế hệ hôm nay hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình.
Mỗi khi nhắc đến mẹ, chúng ta không chỉ nhắc đến một người mẹ đã mất đi người con duy nhất mà còn nhắc đến cả một thế hệ những người mẹ đã âm thầm góp phần vào lịch sử dân tộc.



