MỘT KHOẢNG TRỐNG TRONG ĐỘI HÌNH
Sau một trận phục kích ngắn, tiểu đội của bác Tuất mất đi một đồng đội thân thiết. Không ai khóc thành tiếng. Chỉ có một khoảng trống rất rõ trong đội hình. Với bác, đó là lần đầu tiên cảm nhận sâu sắc sự mất mát của chiến tranh.
Trận chạm địch kết thúc nhanh. Đạn ngừng. Rừng trở lại yên lặng.
Bác Tuất điểm lại quân số. Đếm lần thứ nhất. Thiếu một người. Đếm lại lần thứ hai. Vẫn thiếu.
“Lúc đó tim tôi trĩu xuống,” bác kể. “Mình biết là có chuyện rồi.”
Họ tìm thấy đồng đội nằm bên bìa rừng, súng vẫn trong tay. Không kịp nói lời nào. Gương mặt còn rất trẻ.
Không ai nói. Không ai khóc. Họ chỉ lặng lẽ phủ tấm tăng lên người bạn vừa nằm xuống.
“Khoảng trống trong đội hình hôm đó,” bác nói, “không lấp lại được.”
Đêm ấy, tiểu đội gác thay phiên. Không ai ngủ sâu. Mỗi người giữ một suy nghĩ riêng.
“Từ hôm đó,” bác trầm giọng, “tôi hiểu: chiến tranh lấy đi không ồn ào. Nhưng nó để lại khoảng lặng rất dài.”


