Cựu chiến binh

MỘT KHÚC CA GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Câu chuyện kể về những tiếng hát vang lên giữa chiến trường ác liệt – khúc ca giản dị nhưng có sức mạnh nâng đỡ tinh thần, giữ lại phần người trong những người lính trẻ.

Hưng Yên01/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa chiến trường, tiếng hát không bao giờ cất lên đúng lúc thuận lợi. Nó thường vang lên trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất: sau một trận đánh dài, giữa đêm trú quân ẩm ướt, hay khi đơn vị vừa tiễn biệt một đồng đội.

Tôi nhớ một buổi tối, đơn vị dừng chân bên sườn đồi. Trời tối đen, chỉ có ánh lửa nhỏ le lói. Ai cũng mệt mỏi, quần áo ướt sũng, tinh thần nặng trĩu. Không ai bảo ai, một người cất tiếng hát khe khẽ. Ban đầu chỉ là vài câu ngắn, giọng còn run vì lạnh.

Rồi những người khác hát theo. Không cần nhạc, không cần đúng nhịp. Chỉ cần được hát. Tiếng hát hòa vào đêm rừng, lẫn trong mùi khói bếp và đất ẩm. Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh dường như lùi lại phía sau.

Khúc ca giữa chiến trường không phải để giải trí. Nó là cách chúng tôi nhắc nhau rằng mình vẫn còn sống, vẫn còn cảm xúc. Tiếng hát giúp xoa dịu nỗi đau, giúp người ta tạm quên đi mất mát vừa xảy ra.

Có đồng đội của tôi đã hy sinh chỉ vài ngày sau buổi hát ấy. Mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn nghe vang đâu đó giọng hát của anh, mộc mạc, chân thành. Khúc ca ấy trở thành một phần ký ức không thể xóa nhòa.

Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng không thể dập tắt tiếng hát của con người. Chính những khúc ca giản dị ấy đã giúp chúng tôi đi qua những năm tháng khốc liệt nhất, với trái tim vẫn còn ấm nóng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn