Cựu chiến binh

MỘT KÍP XE – MỘT NIỀM TIN

Khắc họa tình đồng đội trong không gian chật hẹp của xe tăng 363 – nơi mỗi vị trí chiến đấu gắn kết bằng niềm tin tuyệt đối vào người chỉ huy và vào nhau.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Liêm thường nói, xe tăng 363 mạnh không chỉ vì nòng pháo hay lớp giáp, mà vì trong buồng xe chật hẹp ấy có một kíp xe biết tin vào nhau đến tận cùng. Trận đánh Phước Long là minh chứng rõ nhất cho sức mạnh của “một kíp xe – một niềm tin”.

Trước giờ tấn công, anh em trên 363 đều rất trẻ. Người lái xe mới hai mươi mốt, pháo thủ vừa chuyển từ đơn vị khác sang, người nạp đạn quê miền biển lần đầu đánh nội đô. Họ khác quê, khác giọng nói, nhưng chung một lời thề. Ông – người chỉ huy – ngồi giữa, lặng lẽ nhìn từng gương mặt, hiểu rằng từ giây phút xe lăn bánh, số phận của họ đã buộc lại thành một sợi dây.

Khi hai xe bạn gặp sự cố, 363 trở nên đơn độc tiến vào trung tâm. Tiếng đạn địch bắn vào vỏ thép chan chát, khói bụi và tiếng nổ rất gần có thể làm người ta chùn bước. Nhưng ông kể, anh em trên 363 không ai đề nghị rút lui, chỉ hỏi cách đánh. Họ tin rằng người chỉ huy vẫn còn đó thì lệnh tiến công vẫn còn đó.

Ông dặn pháo thủ tiết kiệm từng quả đạn, người nạp đạn giữ nhịp chậm, lái xe bám trục lớn. Mệnh lệnh được trao bằng những câu ngắn, nhưng phía sau là sự tin cậy dài hơn mọi bản hợp đồng. Pháo thủ bắn những phát chính xác vì tin vào đôi mắt quan sát của ông; lái xe cơ động hiểm hóc vì tin vào trí tuệ chiến thuật của người chỉ huy; người nạp đạn đặt quả đạn lên mâm pháo bằng sự vững tay vì tin đồng đội sẽ che chở mình.

Có khoảnh khắc 363 dừng lại giữa phố để nhử địch lộ khỏi công sự. Giây phút ấy cần niềm tin lớn hơn sợ hãi. Khi ổ súng chống tăng ló đầu, 363 bắn phát quyết định phá tan điểm mạnh, mở đường cho cả mũi tiến công. Ông bảo, nếu chỉ một người trên xe không tin vào quyết định ấy, phát bắn đã không bao giờ tồn tại.

Khi thị xã hoàn toàn được giải phóng, anh em bước xuống khỏi 363 mà ai cũng ôm lấy nhau. Họ hiểu rằng chính niềm tin đã giữ họ lại với nhiệm vụ, giữ họ lại với sự sống. Chiến thắng Phước Long có ý nghĩa chiến lược to lớn, mở đầu cho bước ngoặt để đi tới Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử – điều ấy sau này con cháu được học. Nhưng với kíp xe 363, ý nghĩa đầu tiên là họ đã bảo vệ được đồng đội của mình.

Sau Phước Long, 363 lại cùng ông đi qua nhiều trận khác: Xuân Lộc, Trạm Bom, sân bay Biên Hòa… Mỗi nơi, kíp xe có thể thay đổi, nhưng ông vẫn mang theo cách nghĩ: chỉ huy xe tăng là chỉ huy trong lòng tin. Danh hiệu Anh hùng LLVTND đến với ông cũng từ sự phối hợp tập thể ấy.

Năm 1987 về hưu, ông trở lại quê hương với thương tật 4/4. Ông tham gia Hội Cựu chiến binh xã, giúp đỡ gia đình chính sách, vận động lớp trẻ giữ gìn an ninh, kể lại năm 1975 để truyền cảm hứng. Ông Hải nói rằng ông Liêm là tấm gương sáng. Tôi hiểu, ánh sáng ấy bắt đầu từ buồng xe 363 – nơi những người lính rất trẻ đã trở thành một kíp xe của niềm tin.

Giữa căn nhà nhỏ hôm nay, ông vẫn đặt tay lên chiếc tủ gỗ như đặt tay lên vỏ thép năm xưa. Và ông tin rằng, chừng nào người lính còn tin vào đồng đội, Tổ quốc hòa bình, thống nhất sẽ còn được giữ vững bằng chính những con người bình thường làm nên điều phi thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn