Một lá thư không gửi được
Giữa những ngày hành quân liên miên, bác Nguyễn Huy Thái từng viết một lá thư gửi về quê, kể vội vài dòng rằng mình vẫn khỏe, vẫn hoàn thành nhiệm vụ và mong gia đình yên tâm. Lá thư được gấp cẩn thận bỏ trong túi áo, dự định sẽ gửi theo đoàn vận tải ra Bắc. Thế nhưng, nhiệm vụ nối tiếp nhiệm vụ, rồi chiến trường thay đổi, lá thư ấy theo bác đi hết cánh rừng này sang cánh rừng khác mà chưa kịp gửi.
Có một lần, sau trận bom ác liệt, bác vô tình sờ vào túi áo, thấy lá thư vẫn còn nguyên vẹn, giấy đã nhàu đi vì mồ hôi và mưa rừng. Bác chợt nghĩ nếu mình không may hy sinh, lá thư ấy có lẽ cũng không bao giờ đến được tay người thân. Nghĩ vậy, bác càng tự nhủ phải sống, phải giữ vững con đường, để một ngày nào đó được tự tay mang câu chuyện Trường Sơn trở về kể lại cho gia đình nghe.



