Cựu chiến binh

Một lá thư thất lạc nhiều năm mới đến tay người nhận

Lào Cai20/05/2026Lý Cờ Mẩy (xã Mường Bo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày nhận được lá thư, ông Thành đang ngồi trước hiên nhà, nơi ông vẫn giữ thói quen nhìn ra con đường đất mỗi buổi chiều. Chiếc phong bì đã ngả màu thời gian, mép giấy sờn cũ, dấu bưu điện mờ gần như không còn đọc được. Nhưng chỉ cần nhìn nét chữ ngoài phong bì, ông đã khựng lại. Đó là chữ của người vợ ông – người đã xa cách ông từ những năm chiến tranh. Ông run tay mở phong thư. Bên trong là tờ giấy đã ố vàng, viết từ rất lâu, mực có chỗ nhòe đi theo thời gian. Ngày ghi trên thư khiến ông sững người: nó được viết cách đây hơn hai mươi năm. “Anh thân yêu,
Hôm nay em nhận được tin đơn vị anh đã chuyển đi nơi khác. Em không biết gửi thư này về đâu…” Những dòng chữ tiếp theo là lời kể về cuộc sống nơi hậu phương, về những ngày chờ đợi, về nỗi lo không biết người mình yêu có còn an toàn hay không. Và cả những lời dặn dò giản dị, mong anh giữ gìn sức khỏe, mong một ngày được đoàn tụ. Ông Thành ngồi im rất lâu. Gió chiều thổi qua hiên nhà, làm rung nhẹ tờ giấy trong tay. Mỗi câu chữ như kéo ông trở về một thời quá khứ xa xôi, nơi chiến tranh còn đang diễn ra và những lá thư là sợi dây duy nhất nối hai người. Ông nhớ lại những năm tháng ấy – những ngày hành quân liên tục, những lần chuyển đơn vị gấp gáp, những đêm không kịp gửi hay nhận tin từ hậu phương. Ông đã từng chờ thư, từng hy vọng, nhưng rồi thời gian cuốn đi tất cả. Không ai biết lá thư này đã đi qua những đâu, bị thất lạc trong bao nhiêu chặng đường, cho đến khi nó xuất hiện trước cửa nhà ông hôm nay – khi chiến tranh đã lùi xa, khi mọi thứ tưởng chừng đã thuộc về quá khứ. Ông nhìn lại từng dòng chữ một lần nữa. Không còn nước mắt, chỉ có sự lặng im sâu thẳm. Bởi điều khiến ông xúc động không chỉ là nội dung của lá thư, mà là khoảng thời gian đã bị bỏ lỡ giữa hai con người từng rất gần nhau. Đêm hôm đó, ông ngồi rất lâu bên chiếc bàn gỗ cũ, đặt lá thư cạnh ngọn đèn. Ông không đọc to, cũng không kể lại cho ai nghe. Ông chỉ lặng lẽ giữ nó như một phần ký ức vừa được trả về sau rất nhiều năm chờ đợi. Lá thư thất lạc ấy không thay đổi quá khứ, nhưng nó nhắc ông nhớ rằng có những tình cảm dù bị ngăn cách bởi thời gian và chiến tranh, vẫn không bao giờ mất đi – chỉ là đến muộn hơn một chút so với cuộc đời con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn