MỘT LẦN BỊ SỐT RÉT GIỮA RỪNG VÀ TÌNH ĐỒNG ĐỘI
Trong thời gian làm nhiệm vụ tại chiến trường biên giới Tây Nam, bác Lê Văn Thắng từng trải qua một lần bị sốt rét giữa rừng sâu trong điều kiện thiếu thốn thuốc men và chăm sóc y tế. Nhờ sự giúp đỡ tận tình của đồng đội, bác đã vượt qua cơn bệnh nguy hiểm. Kỷ niệm đó trở thành dấu ấn sâu sắc về tình đồng đội trong quân ngũ.
Người viết nhận ra rằng trong chiến tranh, đôi khi không phải đạn bom mà chính bệnh tật và thiếu thốn mới là thử thách lớn đối với người lính.
Đối với bác Lê Văn Thắng, lần bị sốt rét giữa rừng là ký ức không thể nào quên.
“Hôm đó tôi rét run cả người,” bác kể chậm rãi.
Trong một đợt hành quân dài, bác bắt đầu có dấu hiệu sốt cao, người mệt lả và không thể tiếp tục di chuyển.
“Chân tay không còn sức,” bác nói.
Người viết hình dung người lính trẻ nằm tạm bên gốc cây rừng, giữa không gian ẩm thấp và lạnh lẽo.
“Lúc đó rất khó chịu,” bác nhớ lại.
Đồng đội trong đơn vị lập tức dừng lại để hỗ trợ và tìm cách chăm sóc tạm thời.
“Ai cũng lo cho tôi,” bác kể.
Họ đắp chăn tạm, đun nước nóng và tìm lá rừng theo kinh nghiệm để hạ sốt.
“Chỉ có cách đơn giản thôi,” bác nói.
Người viết cảm nhận rõ sự tận tình và gắn bó giữa những người lính trong hoàn cảnh thiếu thốn.
Có người thay phiên nhau ngồi canh, không để bác nằm một mình giữa rừng.
“Không ai bỏ đi hết,” bác kể.
Trong những giờ phút mệt mỏi nhất, tiếng động viên của đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần.
“Cứ cố lên, rồi sẽ qua,” bác nhớ lại.
Sau một thời gian nghỉ ngơi, cơn sốt dần giảm, bác có thể ngồi dậy và tiếp tục di chuyển chậm cùng đơn vị.
“Đỡ hơn là mừng rồi,” bác nói.
Người viết hình dung sự nhẹ nhõm của cả tổ khi đồng đội đã vượt qua cơn nguy hiểm.
“Cả nhóm đều vui,” bác kể.
Sau này nhìn lại, bác Lê Văn Thắng luôn coi đó là một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất của đời lính.
“Nếu không có anh em là khó qua nổi,” bác khẳng định.
Tình đồng đội trong khoảnh khắc ấy không chỉ là sự giúp đỡ mà còn là sự sống còn giữa rừng sâu.
“Như người thân trong nhà,” bác nói.
Sau khi trở về xã Hoằng Thanh, mỗi lần nhớ lại, bác vẫn cảm thấy xúc động.
“Nhớ lại vẫn thấy ấm lòng,” bác kể.
Trong căn nhà nhỏ, ký ức ấy vẫn được giữ nguyên như một phần không thể tách rời của cuộc đời.
“Không bao giờ quên,” bác nói.
Chiều xuống trên quê biển, tiếng sóng vỗ bờ như nhịp ký ức của một thời gian khổ nhưng đầy nghĩa tình.
Cuối câu chuyện, bác Lê Văn Thắng nhẹ nhàng nói:
“Trong rừng sâu, khi ốm đau mới thấy rõ giá trị của tình đồng đội.”



