Một lần đến nghĩ trang Liệt sĩ Đúc Cơ

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, có những khoảng lặng mà mỗi
người cần dừng lại để soi rọi tâm hồn mình, và chuyến hành trình về với 'địa chỉ
đỏ' – Nghĩa trang Liệt sĩ huyện Đức Cơ, tỉnh Gia Lai – chính là một khoảng
lặng đầy thiêng liêng như thế. Nằm nơi vùng biên giới lộng gió của vùng đất
Tây Nguyên hùng vĩ, nghĩa trang không chỉ là nơi yên nghỉ của hàng ngàn người
con ưu tú đã ngã xuống vì độc lập dân tộc, mà còn là biểu tượng bất diệt của tinh
thần 'Uống nước nhớ nguồn'. Bước chân qua cổng nghĩa trang, giữa không gian
tĩnh mịch và khói hương trầm mặc, mỗi chúng ta đều cảm nhận sâu sắc cái giá
của hòa bình, để từ đó thêm trân trọng và tự hào về những trang sử vàng chói lọi
của cha ông trên mảnh đất Gia Lai trung dũng, kiên cường.
Dưới cái nắng vàng hanh hao của vùng biên giới Đức Cơ, không gian nghĩa
trang hiện lên thật tĩnh lặng và trang nghiêm với những hàng bia mộ tắp lự,
trắng muốt nối tiếp nhau. Hoạt động đầu tiên của chúng tôi là cùng nhau thực
hiện công việc dọn dẹp vệ sinh để làm sạch đẹp nơi yên nghỉ của các anh hùng.
Mỗi người một tay, người quét dọn lá khô trên các lối đi, người nhổ cỏ dại xen
giữa những kẽ gạch, người lại cẩn thận dùng khăn sạch lau đi lớp bụi mờ bám
trên từng tấm bia đá. Dù mồ hôi có lăn dài trên má, nhưng trong lòng ai cũng
thấy nhẹ nhõm khi thấy khuôn viên nghĩa trang trở nên khang trang, sạch sẽ hơn
dưới bàn tay chăm sóc của thế hệ trẻ.
Sau khi công việc dọn dẹp hoàn tất, chúng tôi cùng nhau thực hiện nghi thức
thắp hương đầy xúc động. Giữa không gian bao la lộng gió, mùi hương trầm
thơm ngát lan tỏa, gợi lên niềm thành kính thiêng liêng. Cầm nén hương trên tay,
tôi chậm rãi đi qua từng hàng mộ, nhẹ nhàng cắm hương vào bát sứ trên mỗi
ngôi mộ liệt sĩ. Nhìn những làn khói trắng bay lên không trung, tôi thầm thì
những lời tri ân sâu sắc, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả khi đọc tên những
người lính đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi đốm lửa nhỏ trên đầu nén
nhang như một lời hứa của chúng tôi – thế hệ đi sau – về việc tiếp nối truyền
thống yêu nước và bảo vệ mảnh đất Tây Nguyên hùng vĩ này.
Đứng trước những hàng bia mộ trang nghiêm, giữa không gian tĩnh lặng và khói
hương trầm mặc, trong lòng mỗi học sinh chúng em đều trào dâng một lời hứa
danh dự và lòng biết ơn vô hạn. Chúng em nguyện hứa sẽ ra sức học tập, rèn
luyện đức tài để xứng đáng với những hy sinh to lớn của các cha anh – những
người đã hiến dâng tuổi thanh xuân để giữ lấy màu xanh cho mảnh đất biên
cương này. Lời hứa ấy không chỉ nằm ở những con điểm mười, ở sự nỗ lực vượt
khó trong học tập, mà còn là lời cam kết sẽ sống có lý tưởng, biết yêu thương và
sẻ chia với cộng đồng. Chúng em sẽ tiếp nối ngọn lửa truyền thống, giữ gìn từng
tấc đất quê hương và tích cực tham gia xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp,
để những hy sinh của các anh không bao giờ là vô ích. Những nén tâm nhang
hôm nay chính là lời thề son sắt của thế hệ trẻ: 'Sống, chiến đấu, lao động và
học tập theo gương Bác Hồ vĩ đại', mãi mãi khắc ghi và gìn giữ giá trị của hai
chữ Hòa Bình


