Một lần được gọi là anh
Thái nhập ngũ khi vừa mười tám tuổi, dáng người nhỏ nên nhiều người tưởng còn rất trẻ. Trong một lần giúp dân sơ tán, cậu cõng một em bé qua đoạn đường ngập nước. Em bé ôm cổ cậu và gọi: “Anh ơi, em sợ.” Chỉ một tiếng “anh” làm Thái thấy mình phải vững hơn. Cậu bước chậm, giữ em thật chắc. Đưa em đến nơi an toàn, Thái mới nhận ra chân mình bị trầy. Cậu không còn thấy đau nhiều, vì lần đầu cậu hiểu mình đã được người khác tin cậy.



