“Một lần gặp, một đời nhớ – chuyện về đồng chí Nguyễn Văn Chính”
“Một lần gặp, một đời nhớ – chuyện về đồng chí Nguyễn Văn Chính”
Ông Lữ Văn Hòn, nguyên Phó Bí thư Đảng uỷ xã Bình Hoà Hưng, huyện Đức Huệ, tỉnh Long An (nay là xã Bình Thành, tỉnh Tây Ninh) còn nhớ như in lần đầu tiên được gặp đồng chí Nguyễn Văn Chính – lúc đó ông chỉ là một chiến sĩ xã còn rất trẻ, bỡ ngỡ với công việc cách mạng.
Hôm ấy, ông và các đồng đội được thông báo có cán bộ cấp trên về làm việc. Trong đầu ông cứ nghĩ sẽ là một người rất nghiêm nghị, xa cách. Nhưng khi gặp, ông lại thấy một người giản dị vô cùng. Ông mặc bộ đồ kaki đã sờn, giọng nói trầm ấm, ánh mắt thì vừa nghiêm mà vừa gần gũi.
“Các đồng chí ở cơ sở có khó khăn gì không? Dân mình sống ra sao?”
Cách hỏi khiến ông bất ngờ. Không phải kiểu hỏi cho có, mà là thật sự quan tâm. Ông mạnh dạn thưa về chuyện thiếu lương thực, thiếu cán bộ, rồi việc bà con còn lo sợ địch càn quét.
Ông lắng nghe rất chăm chú, rồi chậm rãi nói:
“Làm cách mạng là phải dựa vào dân. Dân còn lo thì mình chưa làm tròn trách nhiệm.”
Câu nói đó đến giờ ông vẫn còn nhớ.
Sau buổi làm việc, đồng chí Nguyễn Văn Chính không về ngay mà đi cùng ra tận ruộng, ghé vào từng nhà dân. Ông hỏi chuyện, động viên, có lúc còn tự tay giúp bà con dỡ lúa, gánh nước. Ông nhìn mà thấy lạ – một người từng giữ nhiều chức vụ quan trọng như vậy mà lại gần gũi như người thân trong nhà.
Có một lần khác, khi tình hình căng thẳng, địch tăng cường càn quét, anh em chúng ông hoang mang lắm. Ông đến, không hề tỏ ra lo lắng mà vẫn bình tĩnh phân tích tình hình, hướng dẫn cách giữ bí mật, bảo vệ cơ sở. Ông nói:
“Khó khăn là thử thách. Quan trọng là mình có giữ được lòng tin của dân hay không.”
Nhờ sự chỉ dẫn đó, chúng ông vững vàng hơn, tổ chức lại lực lượng, tiếp tục bám trụ.
Sau này ông mới biết, đồng chí Nguyễn Văn Chính từng giữ nhiều cương vị quan trọng như Bí thư Tỉnh ủy Long An, rồi còn đảm nhiệm nhiều trọng trách lớn của đất nước. Nhưng với ông, ấn tượng sâu đậm nhất vẫn là hình ảnh một người cán bộ gần dân, hiểu dân và luôn nghĩ cho dân.
Giờ đây, khi đã lớn tuổi, mỗi lần nhớ lại những năm tháng ấy, ông vẫn thấy lòng mình ấm lại. Bởi ông từng được gặp, được làm việc cùng một người lãnh đạo mà cả cuộc đời gắn bó với nhân dân – đồng chí Nguyễn Văn Chính.



