MỘT LẦN GIÚP DÂN SAU TRẬN MƯA LŨ
Trong thời gian đóng quân tại khu vực biên giới phía Bắc, bác Lê Đình Phúc cùng đơn vị từng tham gia hỗ trợ người dân sau một trận mưa lũ lớn. Dù điều kiện khó khăn và thời tiết khắc nghiệt, các chiến sĩ vẫn tích cực giúp bà con khắc phục hậu quả và ổn định cuộc sống. Kỷ niệm ấy giúp bác hiểu sâu sắc hơn về trách nhiệm và tình quân dân gắn bó.
Người viết nhận ra rằng người lính không chỉ làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc mà còn luôn sẵn sàng giúp đỡ nhân dân trong lúc khó khăn. Đối với bác Lê Đình Phúc, lần tham gia giúp dân sau trận mưa lũ là ký ức rất sâu sắc trong đời quân ngũ. “Hôm đó mưa lớn kéo dài,” bác kể chậm rãi. Sau nhiều ngày mưa liên tục, một số khu dân cư gần đơn vị bị ngập và sạt lở. “Bà con gặp nhiều khó khăn,” bác nói. Người viết hình dung những con đường đất lầy lội cùng nhiều ngôi nhà bị ảnh hưởng sau trận mưa lớn. “Đơn vị được lệnh hỗ trợ dân,” bác nhớ lại. Ngay từ sáng sớm, bác cùng đồng đội mang theo dụng cụ để xuống khu vực bị thiệt hại giúp bà con dọn dẹp. “Ai cũng làm rất khẩn trương,” bác kể. Các chiến sĩ hỗ trợ di chuyển đồ đạc, dọn bùn đất và sửa lại những đoạn đường bị hư hỏng. “Làm đến chiều tối luôn,” bác nói. Người viết cảm nhận rõ tinh thần trách nhiệm và sự gần gũi của người lính với nhân dân. Điều khiến bác nhớ nhất là hình ảnh những cụ già xúc động khi được bộ đội giúp đỡ. “Có người cảm động đến rơi nước mắt,” bác kể. Dù ai cũng mệt sau nhiều giờ làm việc nhưng không ai muốn nghỉ sớm. “Chỉ mong giúp bà con nhanh ổn định,” bác nói. Có những chiến sĩ còn nhường phần lương khô của mình cho người dân bị thiếu thốn. “Tình cảm quân dân quý lắm,” bác cười nhẹ. Người viết nhận ra rằng trong gian khó, sự sẻ chia luôn khiến con người thêm gắn bó với nhau hơn. Sau khi công việc hoàn thành, bà con trong khu vực nhiều lần cảm ơn đơn vị. “Nghe vậy ai cũng vui,” bác kể. Đối với bác, đó không chỉ là nhiệm vụ mà còn là niềm tự hào của người lính. “Giúp được dân là hạnh phúc rồi,” bác nói. Sau này trở về xã Hoằng Thanh, mỗi khi thấy bộ đội hỗ trợ người dân phòng chống thiên tai, bác lại nhớ về những ngày năm xưa. “Nhìn thấy là nhớ ngay,” bác cười nhẹ. Trong căn nhà nhỏ nơi quê biển, ký ức về lần giúp dân sau mưa lũ vẫn luôn được bác nhắc lại đầy xúc động. “Đó là một kỷ niệm rất đẹp,” bác kể chậm rãi. Chiều xuống trên quê hương, tiếng sóng biển vang xa như hòa cùng nhịp ký ức của một thời hoa lửa. Cuối câu chuyện, bác Lê Đình Phúc nhẹ nhàng nói: “Người lính không chỉ bảo vệ đất nước mà còn phải luôn gần dân và giúp đỡ nhân dân khi cần.”



