Mẹ Việt Nam Anh hùng

.“Một lần gọi tên trong mơ”

.“Một lần gọi tên trong mơ”

Quảng Ninh27/02/2026Chi đoàn trường TH&THCS Phong Hải (Đoàn phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Chuyện này là của bác Tư – cựu chiến binh từng chiến đấu ở tuyến Trường Sơn, đoạn qua phía tây Quảng Nam, vào khoảng năm 1972.

Bác kể, trong đơn vị ngày đó có một cậu lính trẻ tên là Dũng, quê tận Nam Định. Thằng nhỏ ít nói, nhưng nhanh nhẹn, việc gì cũng xung phong làm trước. Đi hành quân, lúc nào nó cũng đi cuối hàng, bảo là để “coi chừng anh em phía sau”.

Có lần đơn vị dừng lại giữa rừng để nghỉ, bác Tư ngồi vá lại quai ba lô bị sờn. Dũng ngồi bên cạnh, lấy con dao nhỏ gọt lại cái cán xẻng cho đỡ trơn. Hai người nói chuyện linh tinh, rồi Dũng bất chợt hỏi:
‘Anh Tư, sau này hòa bình… anh về làm gì?’

Bác Tư cười:
‘Thì về quê thôi, làm ruộng, lấy vợ.’

Dũng im một lúc, rồi nói nhỏ:
‘Em cũng chỉ mong về… được ăn cơm với mẹ một bữa cho tử tế.’

Nói xong, nó lại cúi xuống làm tiếp, như thể câu nói vừa rồi không có gì đặc biệt.

Nhưng bác Tư bảo, ông nhớ mãi câu đó.

Rồi một lần hành quân qua khu rừng gần suối, đơn vị bất ngờ gặp bom. Mọi thứ diễn ra rất nhanh. Khói bụi, đất đá, tiếng gọi nhau lẫn trong tiếng nổ.

Sau trận đó… Dũng không còn nữa.

Không ai nói nhiều. Chỉ biết thiếu đi một người trong đội hình.

Năm tháng trôi qua, chiến tranh kết thúc. Bác Tư trở về quê, lập gia đình, sống cuộc đời bình thường như bao người.

Nhưng có một đêm, vào khoảng đầu những năm 80, bác đang ngủ thì bỗng bật dậy, miệng gọi to:
‘Dũng! Nằm xuống!’

Vợ con giật mình tỉnh giấc. Vợ bác lay:
‘Ông làm sao thế?’

Bác lúc đó vẫn còn ngơ ngác, tim đập nhanh. Một lúc sau mới nhận ra… mình đang ở nhà, không phải giữa rừng nữa.

Ông ngồi lặng đi rất lâu.

Hóa ra trong giấc mơ, bác lại thấy cảnh hôm đó. Vẫn là con đường rừng, vẫn là đội hình hành quân. Và vẫn thấy Dũng đi phía sau.

Ông quay lại gọi… như ngày xưa.

Nhưng tỉnh dậy rồi… mới biết người ấy đã không còn từ lâu.

Bác Tư kể lại, giọng chậm hẳn:
‘Có những cái tên… tưởng là quên rồi. Nhưng thật ra, nó chỉ nằm yên đâu đó thôi. Đến lúc nào đó… lại gọi mình nhớ.’

Rồi bác nhìn xa xăm:
‘Chúng tôi sống tiếp, nhưng trong đầu… lúc nào cũng có chỗ cho những người đã nằm lại.’”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn