Một lần hỏi ý kiến người lính
Một vị tướng giỏi không phải là người luôn nghĩ rằng mình biết tất cả.
Trần Hưng Đạo hiểu rằng người trực tiếp chiến đấu thường có những kinh nghiệm mà người chỉ huy ở phía sau không thể nhìn thấy hết.
Trong những cuộc kháng chiến, ông luôn chú trọng nắm tình hình thực tế.
Địa hình ở đâu thuận lợi?
Đường đi nào có thể sử dụng?
Quân sĩ đang gặp khó khăn gì?
Lương thực có đủ không?
Những câu hỏi ấy giúp người chỉ huy nhìn cuộc chiến một cách thực tế.
Có những điều trên bản đồ rất đơn giản nhưng ngoài thực địa lại hoàn toàn khác.
Một con đường có thể khó đi.
Một dòng sông có thể thay đổi theo mùa.
Một vùng đất tưởng thuận lợi lại có thể trở thành nơi nguy hiểm.
Vì thế, biết lắng nghe là một phần của nghệ thuật lãnh đạo.
Trần Hưng Đạo không chỉ dựa vào suy nghĩ của mình.
Ông dựa vào thông tin từ tướng sĩ và nhân dân.
Đó là lý do những kế hoạch quân sự có thể phù hợp với điều kiện thực tế.
Bài học này vẫn còn nguyên giá trị.
Trong một trường học, người quản lý cần lắng nghe giáo viên và học sinh.
Trong một cơ quan, người lãnh đạo cần lắng nghe cán bộ trực tiếp thực hiện nhiệm vụ.
Trong gia đình, cha mẹ cũng cần lắng nghe con cái.
Một người biết lắng nghe chưa chắc luôn đúng.
Nhưng người không chịu lắng nghe rất khó nhìn thấy toàn bộ vấn đề.
Trần Hưng Đạo cho chúng ta thấy rằng trí tuệ của một người có thể lớn hơn rất nhiều khi biết kết nối với trí tuệ của tập thể.



