Bài viết

MỘT LẦN LÊN ĐƯỜNG, MỘT ĐỜI KHÔNG QUÊN

Thanh Hóa15/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người bước qua tuổi trẻ bằng những năm tháng bình yên, nhưng cũng có những người bước qua tuổi trẻ bằng một lần khoác ba lô lên vai rồi đi, để khi trở về, họ đã mang theo cả một phần ký ức của đất nước. Bác Lê Xuân Thiện, sinh năm 1957, là một người như thế. Năm 1974, khi tuổi đời còn rất trẻ, bác lên đường nhập ngũ. Đó là những năm tháng đất nước còn nhiều biến động, khi tiếng gọi của Tổ quốc đã đưa biết bao thanh niên rời quê hương để khoác lên mình màu áo lính. Ngày lên đường, phía sau bác là gia đình, là quê nhà thân thuộc; phía trước là một chặng đường chưa biết trước. Chiếc ba lô trên vai không chỉ có những vật dụng của người lính mà dường như còn mang theo cả nỗi nhớ, những ước mơ tuổi trẻ và lời hẹn ngày trở về. Rồi những ngày trong quân ngũ bắt đầu, ngày nối ngày, tháng nối tháng, năm nối năm. Mười một năm là một khoảng thời gian đủ dài để một người từ tuổi thanh xuân bước sang tuổi trưởng thành. Trong những năm tháng ấy, bác sống cuộc đời của một người lính với kỷ luật, trách nhiệm, những ngày xa quê và những ký ức mà thời gian không thể dễ dàng xóa nhòa. Có những lúc nhớ nhà nhưng vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ; có những lúc khó khăn nhưng vẫn phải bước tiếp, bởi người lính không chỉ sống cho riêng mình mà còn có đồng đội bên cạnh, có gia đình phía sau và có quê hương, đất nước ở trong tim. Có lẽ chính những năm tháng ấy đã dạy bác rằng trưởng thành không phải là khi con người không còn nhớ thương hay sợ hãi, mà là dù trong lòng có những điều khiến mình muốn quay về, vẫn đủ trách nhiệm để bước tiếp. Rồi năm 1985, sau mười một năm quân ngũ, bác Thiện xuất ngũ trở về quê hương. Người thanh niên năm nào rời nhà khi tuổi đời còn rất trẻ nay đã trở thành một người đàn ông trưởng thành. Khoảnh khắc trở về có lẽ không cần những lời lẽ lớn lao, bởi chỉ riêng sự thay đổi của thời gian cũng đủ khiến người ta lặng lòng: quê hương vẫn đó, nhưng người trở về đã mang theo một phần tuổi trẻ gửi lại trong mười một năm quân ngũ. Chiếc áo lính được cất đi, nhưng những gì nó để lại trong con người thì không thể cất theo. Đó là sự kỷ luật, tinh thần trách nhiệm, bản lĩnh và những ký ức của một thời đã sống hết mình với nhiệm vụ. Hơn bốn mươi năm đã trôi qua kể từ ngày bác xuất ngũ, nhưng mười một năm ấy vẫn là một phần không thể tách rời trong cuộc đời bác. Bởi lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến công lớn lao, mà còn được làm nên từ những con người bình dị đã lặng lẽ lên đường khi Tổ quốc cần, hoàn thành phần việc của mình rồi trở về. Năm 1974, một chàng trai trẻ bước ra khỏi cánh cửa quê nhà; năm 1985, một người lính trưởng thành trở về. Giữa hai lần bước chân ấy là mười một năm tuổi trẻ – mười một năm đã đi qua nhưng không bao giờ thực sự mất đi, bởi có những năm tháng của một đời người không thể đo bằng thời gian, mà phải được đo bằng những gì con người đã sẵn sàng trao đi cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MỘT LẦN LÊN ĐƯỜNG, MỘT ĐỜI KHÔNG QUÊN | Câu chuyện thời hoa lửa