MỘT LẦN MANG ĐẠN RA TIỀN TUYẾN
Theo lời ông Nam, cuối năm 1972, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp đưa đạn dược đến một chốt đang bị bao vây. Đường vận chuyển phải băng qua nhiều cánh rừng và những đoạn đường thường xuyên bị pháo kích. Dù biết rất nguy hiểm, cả tổ vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ vì nếu tiếp tế chậm, đơn vị phía trước sẽ rơi vào tình thế rất khó khăn.
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
MỘT LẦN MANG ĐẠN RA TIỀN TUYẾN
Tác giả: Nguyễn Hữu Huy - Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến
Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
Thông tin nhân vật
-Họ tên nhân vật: Võ Văn Nam
-Năm Sinh:1951
-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An
MỘT LẦN MANG ĐẠN RA TIỀN TUYẾN
Trong mỗi người lính trở về sau chiến tranh đều có một câu chuyện mà họ không bao giờ quên. Đó là những ký ức về đồng đội, về những lần đối mặt với ranh giới giữa sự sống và cái chết. Qua cuộc phỏng vấn thương binh Võ Văn Nam, sinh năm 1951, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về một lần làm nhiệm vụ tiếp tế giữa chiến trường đã để lại nhiều xúc động.
Năm 1970, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông Võ Văn Nam tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào đơn vị vận tải chiến đấu. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là vận chuyển lương thực, đạn dược và thuốc men từ tuyến sau ra các đơn vị đang chiến đấu ở tiền tuyến. Mỗi chuyến đi đều phải thực hiện vào ban đêm để hạn chế sự phát hiện của đối phương.
Theo lời ông Nam, cuối năm 1972, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp đưa đạn dược đến một chốt đang bị bao vây. Đường vận chuyển phải băng qua nhiều cánh rừng và những đoạn đường thường xuyên bị pháo kích. Dù biết rất nguy hiểm, cả tổ vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ vì nếu tiếp tế chậm, đơn vị phía trước sẽ rơi vào tình thế rất khó khăn.
Khi đoàn vận chuyển còn cách điểm giao chưa đầy một kilômét, máy bay đối phương bất ngờ xuất hiện và ném bom xuống khu vực. Mọi người nhanh chóng phân tán tìm nơi ẩn nấp. Sau đợt oanh tạc đầu tiên, ông Nam cùng các đồng đội tiếp tục cõng từng thùng đạn băng qua khu vực vừa bị đánh phá.
Đúng lúc chỉ còn chuyến hàng cuối cùng, một quả bom phát nổ gần vị trí của ông. Sức ép khiến ông ngã xuống, mảnh bom găm vào lưng và chân trái. Dù bị thương, ông vẫn cố gắng cùng đồng đội đưa số đạn còn lại đến đơn vị đúng thời gian quy định. Nhờ có nguồn tiếp tế kịp thời, đơn vị phía trước giữ vững được trận địa cho đến khi có lực lượng chi viện.
Sau đó, ông được chuyển về bệnh viện dã chiến điều trị nhiều tháng. Khi sức khỏe ổn định, ông được xác nhận là thương binh và trở về quê hương sau ngày đất nước thống nhất. Dù sức khỏe không còn như trước, ông luôn tích cực lao động, xây dựng gia đình và tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh.
Ông Nam chia sẻ rằng điều khiến ông tự hào nhất không phải là bản thân đã vượt qua thương tật, mà là mình đã hoàn thành nhiệm vụ trong thời khắc khó khăn nhất. Theo ông, mỗi người lính đều chỉ có một suy nghĩ giản dị là làm mọi cách để đồng đội phía trước có đủ lương thực và đạn dược tiếp tục chiến đấu.
Đối với ông Võ Văn Nam, những vết sẹo trên cơ thể là dấu ấn của một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng đáng tự hào. Ông luôn mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng nền hòa bình và cuộc sống yên bình hiện tại được đánh đổi bằng biết bao sự hy sinh, cống hiến của những người lính và những người làm nhiệm vụ ở hậu phương chiến trường.
Tác giả
Nguyễn Hữu Huy



